Blogger Widgets

Thứ sáu, ngày 25 tháng mười một năm 2011

THỦ TƯỚNG TRẢ LỜI CHẤT VẤN CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI (TRÍCH)


Về chủ trương của Chính phủ bảo đảm chủ quyền ở Biển Đông, bảo đảm ngư dân đánh bắt cá:

Quán triệt đường lối đối ngoại hòa bình, hữu nghị, độc lập, tự chủ, chủ quyền quốc gia của Đảng và Nhà nước ta và trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Luật Biển 1982 LHQ, Tuyên bố ứng xử của các bên liên quan ở Biển Đông - DOC đã ký giữa ASEAN và Trung Quốc, căn cứ vào thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên mà ta và Trung Quốc ký mới đây trong chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Trung Quốc.

Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam

Căn cứ chủ trương, đường lối nguyên tắc nêu trên, chúng ta phải giải quyết và khẳng định chủ quyền đối với 4 loại vấn đề trên Biển Đông như sau:

Thứ nhất, đàm phán với Trung Quốc để phân định ranh giới vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ. Trong Vịnh Bắc Bộ, sau nhiều năm đàm phán, ta và Trung Quốc đã đạt được thỏa thuận, phân định ranh giới năm 2000. Còn vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc Bộ, nếu theo Công ước Luật biển 1982, thềm lục địa của chúng ta chồng lấn với đảo Hải Nam của Trung Quốc. Từ năm 2006, hai bên đã tiến hành đàm phán. Mãi đến 2009, hai bên quyết định tạm dừng vì lập trường của hai bên rất khác xa nhau. Đến đầu 2010, hai bên thỏa thuận nên tiến hành đàm phán những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển. Sau nhiều vòng đàm phán, như tôi trình bày, nguyên tắc đó đã được hai bên ký kết trong dịp Tổng bí thư thăm Trung Quốc.

Trên nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển này, thì vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc Bộ là quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Vì vậy, hai nước cùng nhau đàm phán để phấn định ranh giới vùng biển này trên cơ sở Công ước Luật Biển, trên cơ sở DOC, trên cơ sở các nguyên tắc đã thỏa thuận để có một giải pháp hợp lý mà hai bên có thể chấp nhận được. Chúng ta đang thúc đẩy cùng Trung Quốc xúc tiến đàm phán giải quyết phân định này. Cũng xin nói thêm, trong khi chưa phân định, trên thực tế, với chừng mực khác nhau, hai bên cũng đã tự hình thành vùng quản lý của mình trên cơ sở đường trung tuyến. Cũng trên cơ sở này, chúng ta có đối thoại với Trung Quốc đảm bảo an ninh an toàn cho khai thác nghề cá của đồng bào chúng ta.

Thứ hai, chúng ta phải giải quyết khẳng định chủ quyền, đó là vấn đề quần đảo Hoàng Sa. Thưa các vị đại biểu, Việt Nam khẳng định có đủ căn cứ về pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta đã làm chủ thực sự, ít nhất là từ thế kỷ 17, chúng ta làm chủ khi hai quần đảo này chưa có bất kỳ một quốc gia nào. Và chúng ta đã làm chủ trên thực tế và liên tục, hòa bình, nhưng đối với Hoàng Sa, năm 1956, Trung Quốc đã đưa quân chiếm đóng các đảo phía Đông của quần đảo. Năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài gòn, tức chính quyền VN cộng hòa, chính quyền đã lên án việc làm này và đề nghị LHQ can thiệp. Chính phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam lúc đó cũng đã ra tuyên bố khẳng định hành vi chiếm đóng này. Lập trường nhất quán của chúng ta là quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta có đủ căn cứ pháp lý và lịch sử để khẳng định điều này. Nhưng chúng ta chủ trương đàm phán, giải quyết, đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa bằng biện pháp hòa bình. Chủ trương này của chúng ta phù hợp Hiến chương LHQ, Công ước luật biển, Tuyên bố DOC.

Thứ ba, quần đảo Trường Sa: Năm 1975, giải phóng miền Nam, hải quân ta tiếp quản 5 đảo thuộc quần đảo Trường Sa: Song Tử Tây, Sinh Tồn, Nam Yết, Sơn Ca... Còn xây dựng 15 nhà giàn ở khu vực bãi Tư Chính để khẳng định chủ quyền của VN ở vùng biển này, thuộc 200 hải lí vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN. Trung Quốc chiếm 7 đảo đá ngầm. Đài Loan 1 đảo nổi. Philippines 5 đảo. Brunei đòi chủ quyền nhưng không.

VN có số đảo đang đóng giữ nhiều nhất, cũng là quốc gia duy nhất có cư dân đang làm ăn sinh sống trên một số đảo mà ta đang nắm giữ với 21 hộ, 80 khẩu, với 6 khẩu sinh ra và lớn lên ở các đảo này.

Chủ trương của ta với chủ quyền ở quần đảo Trường Sa như thế nào? Nghiêm túc thực hiện UNCLOS, DOC, và các nguyên tắc thỏa thuận mới đây đã kí kết giữa Việt Nam và Trung Quốc. Cụ thể, trước hết ta yêu cầu giữ nguyên trạng, không làm phức tạp thêm, ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định ở khu vực.

Nâng cấp hạ tầng biển đảo, hỗ trợ ngư dân

Hai là, ta tiếp tục đầu tư nâng cấp hạ tầng kinh tế - xã hội - kĩ thuật ở các nơi ta đang nắm giữ: đường sá, điện nước, trạm xá, trường học, cải thiện đời sống, tăng cường khả năng tự vệ của quân dân ở quần đảo này.

Ba là, có cơ chế chính sách, hiện đã có, đang sơ kết, đánh giá, để hỗ trợ đồng bào đang khai thác đánh bắt cá, thủy hải sản ở khu vực biển này, làm ăn sinh sống và thực hiện chủ quyền ở khu vực Trường Sa.

Nguyên túc thực hiện và yêu cầu các bên nghiêm túc thực hiện theo đúng UNCLOS và DOC, đảm bảo tự do hàng hải ở Biển Đông, hòa bình và an ninh trật tự ở khu vực này. Đây là mong muốn và lợi ích của các bên liên quan. Biển Đông là tuyến đường vận tải hàng hóa từ Đông sang Tây, chiếm 50-60% tổng lượng vận tải hàng hóa trên biển.

Lập trường này được ủng hộ của quốc tế, thể hiện ở ASEAN và ASEAN và đối tác.

4. Giải quyết và khẳng định chủ quyền 200 hải lý thuộc EEZ và thềm lục địa Việt Nam theo UNCLOS 1982. Thực hiện chủ quyền đầy đủ và và hiệu quả hơn.

Vấn đề về quản lý vàng, báo cáo của tôi đã nói rõ rồi, nên xin không nhắc lại.

Phải làm Luật biểu tình

Ý kiến thứ ba về căn cứ đề nghị xây dựng Luật biểu tình, chủ trương của Chính phủ khi dân bày tỏ lòng yêu nước.



Căn cứ mà Chính phủ đề nghị QH đưa Luật biểu tình và chương trình, có mấy căn cứ sau đây:

Thứ nhất, thực hiện Hiến pháp. Hiến pháp điều 69 quy định công dân được quyền biểu tình theo pháp luật. Ta chưa có luật nên phải làm luật. Như vậy là theo Hiến pháp.

Thứ hai, ĐB ngồi đây đều thấy một thực tế trong cuộc sống nhiều cuộc đồng bào tụ tập đông người, bày tỏ nguyện vọng với chính quyền. Thực tế là vậy. Nhưng ta chưa có luật để quản lý, điều chỉnh nên khó cho người dân khi thực hiện quyền mà Hiến pháp quy định và cũng khó cho quản lý của chính quyền. Khó như vậy thì sẽ nảy sinh lúng túng trong quản lý, nên sẽ biểu hiện mất an ninh trật tự hoặc lợi dụng kích động xuyên tạc gây phương hại xã hội.

Trước thực trạng đó, Chính phủ đã có báo cáo kiến nghị với QH khóa trước, ban hành nghị định để quản lý hiện tượng này. Như nghị định chính phủ hiệu lực thấp chưa đáp ứng yêu cầu cuộc sống và Hiến pháp yêu cầu.

Nên Chính phủ mới thấy phải kiến nghị đưa vào làm luật, và luật đó phù hợp Hiến pháp, phù hợp đặc điểm văn hóa, điều kiện cụ thể của VN cũng như thông lệ quốc tế và đảm bảo quyền tự do, dân chủ của người dân theo Hiến pháp, pháp luật, cũng để ngăn chặn các hành vi gây xâm hại an ninh trật tự, lợi ích của nhân dân.

Với tinh thần đó, chúng tôi đề nghị QH xem xét ý kiến của Chính phủ về Luật Biểu tình.

Đại biểu muốn hỏi về thái độ và chủ trương của Chính phủ về việc người dân biểu thị lòng yêu nước. Chủ trương nhất quán của Đảng và Chính phủ là luôn trân trọng biểu dương, khen thưởng xứng đáng với tất cả hoạt động, việc làm của người dân vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Những hoạt động vì mục tiêu, mục đích đó đều được hoan nghênh và khen thưởng thích đáng. Nhưng cũng không hoan nghênh và buộc phải xử nghiêm pháp luật với những hành vi với động cơ lợi dụng danh nghĩa lòng yêu nước, bảo vệ chủ quyền để gây phương hại cho đất nước và xã hội. Tôi nghĩ với chủ trương nhất quán như vậy, đồng chí đồng bào cử tri cả nước sẽ ủng hộ.

Nguồn: VietNamnet.
-->đọc tiếp...

THỦ TƯỚNG THUYẾT PHỤC QUỐC HỘI XÂY DỰNG LUẬT BIỂU TÌNH

Thủ tướng thuyết phục Quốc hội xây dựng Luật Biểu tình
25/11/2011 07:31:09
Bee.net.vn - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho biết, có 22 đại biểu quốc hội xin chất vấn Thủ tướng. Ông đề nghị được điều hành linh hoạt để các đại biểu đều có thể hỏi được. Theo đó, mỗi đại biểu nên hỏi 1 câu và hỏi trong 1 phút.
Trước khi đi vào trả lời chất vấn trực tiếp, Thủ tướng Chính phủ đã báo cáo, giải trình thêm về một số nội dung mà nhiều đại biểu Quốc hội và cử tri, người dân quan tâm, chất vấn. Đây cũng là những công việc mà Chính phủ sẽ tập trung chỉ đạo trong thời gian tới...
Đại biểu Lê Bộ Lĩnh (An Giang) chất vấn Thủ tướng về vấn đề đối ngoại và đảm bảo an ninh quốc gia: Trong bối cảnh khu vực Biển Đông đang diễn biến phức tạp, xin Thủ tướng cho biết giải pháp cụ thể mà Chính phủ thực hiện để bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam.

ĐB Lĩnh cũng đề nghị Thủ tướng cho biết quan điểm của Chính phủ đối với việc người dân biểu thị lòng yêu nước trước những hành động xâm phạm của nước ngoài tại Biển Đông?
Đại biểu Đỗ Văn Vẻ (Thái Bình): Xin Thủ tướng cho biết chủ trương của Chính phủ về quyền kinh doanh vàng và sở hữu của người dân. Căn cứ mà Chính phủ đề nghị Quốc hội xây dựng Luật biểu tình? Giảm lạm phát là tín hiệu vui, vậy có sớm nới lỏng lãi suất cho nông dân vay?
Đại biểu Lê Hồng Tịnh (Hậu Giang): Xin Thủ tướng cho biết chủ trương và giải pháp ngăn chặn tình trạng khai thác quặng trái phép, gây ô nhiễm môi trường, để không xuất khẩu thô, tiết kiệm tài nguyên bằng cách nào?
Đại biểu Trần Văn Minh đề nghị Thủ tướng cho biết xử lý trách nhiệm của các tổ chức, cá nhân liên quan, việc tái cơ cấu Vinashin?
Đại biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) chất vấn: Báo cáo về xây dựng nhà Quốc hội, kịp phục vụ 1000 năm Thăng Long. Qua lễ kỷ niệm hơn 1 năm mà ngôi nhà này mới đang nhô lên khỏi mặt đất. Chính phủ là chủ đầu tư, chịu trách nhiệm trước QH, nguyên nhân và giải pháp để khắc phục chậm tiến độ công trình này? Bao giờ thì hết cảnh lạ đời, Quốc hội họp nhờ một bộ và đại biểu Quốc hội làm việc nhờ ở nhà khách Chính phủ?...
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ảnh VNE
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho rằng, nghiên cứu Luật Biểu tình để thực hiện Hiến pháp. Ảnh VNE
Trả lời chất vấn của ĐB Lê Bộ Lĩnh (An Giang) về chủ trương của Chính phủ đảm bảo chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông, đảm bảo cho ngư dân được đánh bắt ở Biển Đông, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói:
"Chủ trương của chính phủ là đảm bảo chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC) mà ASEAN ký với Trung Quốc, Thỏa thuận nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc.
Vấn đề đàm phán với Trung Quốc để phân định ranh giới vùng biển ngoài cửa vịnh Bắc Bộ: Sau nhiều năm đàm phán, ta và Trung Quốc đã đạt được thỏa thuận phân định ranh giới vịnh Bắc Bộ. Với vùng ranh giới ngoài cửa vịnh Bắc Bô, Theo Công ước luật biển năm 1982 thì thềm lục địa của nước ta có chồng lấn với đảo Hải Nam của Trung Quốc. Năm 2009, hai bên quyết định tạm dừng vì lập trường còn khác xa nahu. Năm 2010, thỏa thuận nên tiến hành đàm phán những nguyên tắc đàm phán về biên giới trên biển. Sau nhiều vòng đàm phán, các nguyên tắc đã được thống nhất và ký nhân chuyến thăm của Tổng bí thư vừa rồi.

Vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ là quan hệ giữa Việt nam và Trung Quốc, vì vậy hai bên đàm phán để phân định ranh giới vùng biển này, trên cơ sở UNCLOS, DOC, các nguyên tắc đã thỏa thuận, để có giải pháp hợp lý mà hai bên có thể chấp nhận được.

Trong khi chưa phân định, trên thực tế, với chừng mực khác nhau, 2 bên đã tự hình thành vùng quản lý của mình, trên cơ sở đường trung tuyến, từ đó có đối thoại với Trung Quốc, đảm bảo an ninh, an toàn trong khai thác nghề cá của đồng bào.
VN khẳng định có đủ căn cứ pháp lý và lịch sử khẳng định quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền của VN. Đối với quần đảo Hoàng Sa, năm 1956 TQ đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông. Năm 1974, TQ dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa khi đó trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài Gòn (Việt Nam Cộng hòa). Việt Nam Cộng hòa đã phản đối, lên án việc làm này và đề nghị LHQ can thiệp. Chính phủ cánh mạng lâm thời miền Nam Việt Nam cũng ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này.

Chúng ta chủ trương đàm phán giải quyết đòi hỏi chủ quyền đối với Hoàng Sa bằng giải pháp hòa bình, phù hợp với Hiến chương LHQ, Luật biển 1982, Tuyên bố DOC.

Đối với quần đảo Trường Sa năm 1975 giải phóng miền Nam, hải quân Việt Nam đã tiếp quản 5 hòn đào tại Trường Sa, sau đó chúng ta tiếp tục mở rộng lên 21 đảo, xây dựng 15 nhà giàn ở bãi Tư Chính để khẳng định chủ quyền ở vùng biển này, trong phạm vi 200 hải lý thuộc thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của VN, theo Công ước Luật biển 1982.

Trung Quốc đã chiếm 7 đảo ngầm, Đài Loan 1 đảo nổi, Philppines 9 đảo, Malaysia 5 đảo, Bruney có đòi chủ quyền trên Trường Sa nhưng không giữ đảo nào.

Như vậy, trên Trường Sa, Việt Nam có số đảo đang nắm giữ nhiều nhất so với các quốc gia và các bên đòi hỏi chủ quyền, là nước duy nhất có cư dân đang sinh sống làm ăn trên một số đảo với 21 hộ 80 khẩu, 6 khẩu đã sinh ra và lớn lên tại các đảo này.
Chủ trương của ta với chủ quyền ở quần đảo Trường Sa như thế nào? Nghiêm túc thực hiện UNCLOS, DOC, và các nguyên tắc thỏa thuận mới đây đã kí kết giữa VN và TQ. Cụ thể, trước hết ta yêu cầu giữ nguyên trạng, không làm phức tạp thêm, ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định ở khu vực.

Tiếp tục đầu tư nâng cấp hạ tầng kinh tế - xã hội - kĩ thuật ở các nơi ta đang nắm giữ: đường sá, điện nước, trạm xá, trường học, cải thiện đời sống, tăng cường khả năng tự vệ của quân dân ở quần đảo này.

Có cơ chế chính sách, hiện đã có, đang sơ kết, đánh giá, để hỗ trợ đồng bào đang khai thác đánh bắt cá, thủy hải sản ở khu vực biển này, làm ăn sinh sống và thực hiện chủ quyền ở khu vực Trường Sa.

Nguyên túc thực hiện và yêu cầu các bên nghiêm túc thực hiện theo đúng UNCLOS và DOC, đảm bảo tự do hàng hải ở Biển Đông, hòa bình và an ninh trật tự ở khu vực này. Đây là mong muốn và lợi ích của các bên liên quan. Biển Đông là tuyến đường vận tải hàng hóa từ Đông sang Tây, chiếm 50-60% tổng lượng vận tải hàng hóa trên biển.

Lập trường này được ủng hộ của quốc tế.
Đưa Luật Biểu tình vào chương trình Xây dựng Luật để thực hiện Hiến pháp
Trả lời chất vấn của Đại biểu Quốc hội về Luật Biểu tình, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một lần nữa đưa ra những lý do thuyết phục cần đưa Luật Biểu tình vào chương trình Xây dựng Luật.
"Thứ nhất, việc đưa Luật Biểu tình vào chương trình Xây dựng Luật để thực hiện Hiến pháp. Điều 69 Hiến pháp 92 sửa đổi quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”.
Hiến pháp như vậy nhưng thực tế chưa có Luật Biểu tình nên Chính phủ đề nghị bắt tay nghiên cứu Luật Biểu tình, nói ngắn gọn là để thực hiện Hiến pháp.
Thứ hai, trên thực tế, trong cuộc sống hiện nay, có nhiều sự việc đồng bào tụ tập đông người, để bày tỏ ý kiến, nguyện vọng với chính quyền. Nhưng chúng ta chưa có luật để quản lý và điều chỉnh vấn đề này. Điều đó gây khó cho người dân khi thực hiện quyền được Hiến pháp quy định và cũng khó cho quản lý của chính quyền. Mà đã khó như thế cũng nảy sinh những túng trong quản lý. Từ đó, xuất hiện biểu hiện mất an ninh trật tự, cũng xuất hiện việc lợi dụng để kích động xuyên tác gây phương hại cho xã hội.
Trước thực trạng như thế, Chính phủ cũng đã có báo cáo kiến nghị với QH khóa trước. Quốc hội cũng có công văn yêu cầu ban hành Nghị định để điều chỉnh hoạt động này. Chính phủ đã ban hành Nghị định 38 nhưng Nghị định hiệu lực pháp luật thấp, chưa đáp ứng được tầm mức như Hiến pháp quy định và thực tế cuộc sống đang đặt ra.
Vì vậy Chính phủ thấy nên kiến nghị QH xem xét đưa vài xây dựng luật để có Luật Biểu tình, phù hợp với Hiến pháp, phù hợp với đặc điểm lịch sử văn hóa và điều kiện cụ thể của VN, phù hợp với thông lệ quốc tế để đảm bảo quyền tự do dân chủ của người dân theo quy định của Hiến pháp, pháp luật, đồng thời ngăn chặn những hành vi gây xâm hại tới an ninh trật tự lợi ích của xã hội và nhân dân.



Với tinh thần như vây, chúng tôi đề nghị QH xem xét đề nghị của Chính phủ đưa Luật Biểu tình vào chương trình xây dựng Luật".
Trả lời về quan điểm của Chính phủ với những người tham gia tụ tập đông người để thể hiện lòng yêu nước, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói: "Chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước, Chính phủ là luôn luôn trân trọng biểu dương khen thưởng xứng đáng với tất cả những hoạt động, việc làm của tất cả người dân thật sự vì mục tiêu yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia. Những hoạt động vì mục tiêu mục đích đó đều được trân trọng, hoan nghênh, khuyến khích, biểu dương thích đáng.
Đồng thời Chính phủ không hoan nghênh, buộc phải xử lý nghiêm theo pháp luật đối với những hoạt động những hành vi với động cơ lợi dụng lòng yêu nước, bảo vệ chủ quyền, để thực hiện mục đích gây phương hại cho đất nước, cho xã hội. Tôi nghĩ, chủ trương nhất quán như thế sẽ được đồng bào ủng hộ".
Tiếp tục cập nhật...
PV
Nguồn: Bee.net.vn.
-->đọc tiếp...

TÔI ỦNG HỘ THỦ TƯỚNG TRONG VIỆC NÀY!

Tôi ủng hộ Thủ tướng trong việc này

JB. Nguyễn Hữu Vinh

Từ khi còn nhỏ, thế hệ chúng tôi luôn được học thuộc lòng câu khẩu hiệu: “Sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương bác Hồ vĩ đại”. Thế là đủ cho cuộc sống học tập và phấn đấu của mỗi thanh niên khi lớn lên. Có câu khẩu ngữ đó, không lo lạc đường, không lo bị yếu kém về nhận thức chính trị, chậm tiến… và hầu hết trong mọi bài thi, mọi bản báo cáo, thu hoạch sau những đợt học tập, câu khẩu hiệu đó phải được nhắc đến một vài lần. Trên mọi bức tường, đường đi, hàng rào cơ quan, công xưởng, trường học… lượng sơn, vôi để kẻ câu khẩu hiệu đó phải kể đến là vô thiên lủng.

Tưởng rằng chỉ cần có thế thì xã hội sẽ tốt đẹp lên, đi lên không ngừng bằng “ba cuộc cách mạng song song, trong đó cách mạng khoa học kỹ thuật là then chốt” và chẳng mấy chốc thì xã hội chúng ta sẽ là Thiên đường, bọn tư bản chỉ có nằm mơ cũng không với tới.

Đọc thì vậy, viết như thế nhưng quả thực là mấy thằng chúng tôi cũng chẳng hiểu muốn sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương bác Hồ thì làm những cái gì và làm như thế nào. Vì cả mấy thằng đều con nhà nghèo, là nông dân thì không thể theo gương bác Hồ đi làm phụ bếp trên tàu biển, không có chỗ làm bồi bàn, không thể lấy viên gạch nướng lên trong lò để chống lại băng giá nước Anh.

Thôi thì học tập gương bác Hồ nhưng sáng tạo theo kiểu Việt Nam vậy.

Hồi đó trời rét lắm, mức độ rét chắc hơn thời nay nhiều. Chắc chắn là vậy, dù hồi đó không có nhiệt kế để đo, chỉ biết là rét, rét lắm. Một thằng bạn tôi còn công phu thực tập cái việc nướng hòn gạch để ủ ấm mùa đông xem nó có tác dụng đến đâu. Hắn lấy đủ các loại gạch, gạch chỉ, gạch mộc, gạch ba banh… to nhỏ đủ cả đem nướng lên rồi bọc giấy báo đem ủ. Hóa ra làm kiểu nào cũng hỏng. Nướng kỹ quá, gói vào báo cháy báo và cháy cả ổ rơm, nướng không đỏ, gói bao lần cũng chỉ được chừng tiếng đồng hồ là nguội ngắt. Lại rét tái tê như ai đổ nước vào chỗ nằm.

Thế là hỏng, cái học tập này chẳng ăn thua, có lẽ nước Anh băng giá không lạnh bằng Việt Nam chúng ta thì phải. Nhưng thằng bạn tôi thì nhất định rằng đó chỉ là chuyện bịa, làm gì mà rét bên đó không bằng bên ta và làm gì có một viên gạch hồng lại chống được cả mùa băng giá.

Thế rồi cái việc học tập đó cũng không đi đến đâu, lớn lên đi học, mấy thằng bảo nhau: “À, thì ra phải xin đi xuất khẩu lao động chúng mày ơi, bác Hồ ngày trước cũng đi nước ngoài rồi mới về VN làm việc đấy thôi”. Thế là một số đứa đua nhau chạy xin đi xuất khẩu. Nhưng đâu phải ai cũng được đi.

Sau này lớn lên, vẫn câu khẩu hiệu ấy nhưng vào những công việc cụ thể thì chịu không biết làm gì cho đúng theo gương bác Hồ vĩ đại nữa. Mà hồi đó đâu đã có nảy sinh ra cái môn “Tư tưởng, đạo đức HCM” như sau này.

Chuyện đó rồi cũng dần quên đi, dù câu khẩu hiệu “bất hủ” kia vẫn còn mãi. Nhưng thế hệ thanh niên lớn lên hồi đó đã làm chủ xã hội thì càng đưa đạo đức xã hội đi xuống. Các ngành, các cấp căn bệnh tham nhũng lan tràn cũng từ lớp người đã từng “sống chiến đấu, lao động và học tập theo gương…” hồi đó mà ra.

Rồi một lần đưa cái thắc mắc này nói với anh bạn tôi – lão Phan- lão bảo: “Nếu có cuộc thi sáng tạo Việt Nam sẽ đứng cuối cùng, nhưng nếu có cuộc thi “học tập làm theo”, chắc chắn VN sẽ đứng đầu bảng. Mà chỉ có học tập làm theo thì chính là giết chết sự sáng tạo của thế hệ kế tiếp, giết chết cả một dân tộc”. Chẳng biết Việt Nam có đứng đầu bảng hay không, nhưng về mặt “học tập và làm theo”, chắc phải thua anh Tàu khựa. Bất cứ thứ gì, kể cả bộ khóa theo kiểu Nga, kiểu Mỹ… bạn chỉ cần đưa lên Phố Thuốc Bắc, đặt hàng và chỉ vài tuần sau đó lên nhận hàng trăm bộ y chang, không hề phát hiện ra đồ nào là “học tập làm theo” và đồ nào là đồ chính hiệu. Tất cả nhờ anh Tàu khựa chế tạo. Nghe nói kể cả máy bay, tàu chiến, anh Tàu khựa còn “học tập và làm theo” đến mức anh Nga, anh Mỹ còn phải sợ anh Tàu kia mà.

Xã hội càng tiến lên, việc “theo gương bác Hồ vĩ đại” càng khó. Mấy thằng thanh niên đầu tóc xanh đỏ đi xe máy thì nó học tập theo gương bác Hồ sao được, hồi bác Hồ làm gì có xe máy mà đi, vậy nên nó đua xe? Mấy đứa sinh viên học tin học muốn học tập làm theo cũng chịu, hồi xưa vi tính là chuyện vớ vẩn, hão huyền làm gì có để chúng nó thấy bác Hồ sử dụng vi tính như thế nào là làm theo… vì thế nên nhiều đứa biến thành tin tặc.

Nếu chỉ theo “gương” thì cả xã hội mặc quần ống đứng, cắt tóc ba phân, đi dép cao su có quai hậu và đội mũ cối tất như có thời công an đã đứng ở ngã ba đường lăm lăm cái tông đơ trong tay cắt trọc những tên đầu “đít vịt” và cái kéo sẵn sàng xẻ dọc ống quần những tên mặc quần “ống típ”. Rồi thỉnh thoảng công ai lại lôi đi mấy người dân chẳng cần luật, chẳng cần tòa án… cứ thế sống thì về, chết thì thôi.

Sau này, chừng như cái cách quản lý xã hội bằng cách buộc mọi người “sống chiến đấu, lao động, học tập theo gương bác Hồ vĩ đại” rất mơ hồ kia chẳng thể quản lý được xã hội. Và xã hội buộc có cách khác. Câu khẩu hiệu mới ra đời là: “Sống, làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật”. Có lẽ từ đó, người ta chú ý đến “luật” hơn là “gương”.

Cũng ngày trước, với thế hệ chúng tôi, nói đến Luật là điều cũng mơ hồ như cái máy vi tính. Cả miền Bắc Việt Nam hồi đó chỉ có trường Đại học Pháp Lý, không có trường Luật. Sau này thành lập Đại học Luật nhiều đứa con cười bảo học cái gì không học lại đi học Luật thì làm được cái gì.

Rồi khi hội nhập với thế giới văn minh, người ta mới thấy luật lệ là quan trọng. Nếu một xã hội điều hành kiểu chiến tranh ngày xưa, cứ công an là chuẩn mực và quyền lực vô biên, thì xã hội không thể ổn định, xã hội không phải là một gia đình.

Thế rồi cái gì dùng nhiều rồi cũng quen, đến một khi nào đó, thì người ta mới ngã ngửa ra rằng nếu không có luật, thì xã hội hỗn loạn, không quản lý xã hội theo luật, thì xã hội không thể phát triển. Đến ngày nào đó, người ta mới nhận ra rằng: Xã hội loài người khác xã hội loài vật ngoài những điểm khác, còn có một yếu tố là có “Luật”. Luật đó do xã hội cùng đề ra và cùng chấp hành để duy trì xã hội.

Nếu không có luật, thì đương nhiên con người phải dùng đến một thứ luật của loài vật, đó là luật rừng “Mạnh được, yếu thua”.

Vì thế, dần dần ai cũng thấy điều không thể thiếu của một xã hội văn minh là phải có luật.

Ấy vậy mà mới đây, khi ông Thủ tướng Dũng yêu cầu Quốc hội có Luật Biểu tình, thì đã nhận được nhiều ý kiến trái, phải khác nhau.

Một số người cho rằng: Biểu tình là quyền Hiến định của mỗi người dân, Quốc hội không ra luật biểu tình được là mắc nợ người dân, không cho biểu tình là tự ý tước đoạt quyền của người dân và là vi hiến. Những cuộc biểu tình gần đây của những người yêu nước đã làm cho chính quyền lúng túng như gà mắc tóc, không thể xử lý tù tội hoặc bắt giữ họ vì họ đã và đang thực hiện quyền được Hiến pháp quy định. Mà để vậy thì những cuộc biểu tình không có sự lãnh đạo của đảng là “tự phát” thì càng không yên tâm. Vì thế ông Thủ tướng mới đặt ra cái việc có Luật Biểu tình cho dân.

Nhưng, ngược lại, có ông nghị Phước lại phản đối cái Luật này. Chỉ vì ông cho rằng dân trí VN thấp, nên biểu tình chỉ là để chống chính phủ và không cần thiết có luật biểu tình. À, thế ra ông nghị này cho rằng Luật sinh ra chỉ là để bảo vệ chính phủ, không phải vì quyền lợi của người dân, không phải vì Hiến pháp đã quy định như vậy?

Cứ tưởng trong Quốc hội của đảng ta có nhiều bộ óc thông minh, thì việc ông nghị kia có đưa ra cái ý kiến ngớ ngẩn kia sẽ ngay lập tức bị các vị khác vùi dập không thương tiếc vì cái ý tưởng muốn đưa xã hội trở về xài luật rừng. Thế nhưng, đáng buồn hay đáng giận đây khi một số “nghị” khác a dua theo ý tưởng quái gở này.

Thế mới hiểu được cơ quan lập pháp của ta đang chứa những bộ óc khá khôi hài. Trong đó có ông nghị IQ cao cần làm đường cao tốc, ông nghị Biển đảo, bà nghị “dân chủ gấp vạn lần dân chủ tư sản”, ông nghị “cứ làm sai mà kỷ luật thì lấy đâu ra cán bộ làm việc”, nay lại thêm ông nghị “không cần luật”…

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng: Có luật, nhưng đưa luật sử dụng vào cuộc sống xã hội như thế nào là điều cần bàn, vì nhà nước ta thiếu gì luật, nhưng nhiều luật sinh ra chỉ để gác bếp, trong ngăn tủ… ngay cả Hiến pháp rành rành ra đó, còn không đưa thực hiện nữa thì nói chi đến Luật.

Nhưng, trước hết, hãy có luật đi đã, rồi sử dụng tính sau. Cũng như nhà nông dân, cứ mua chiếc xe máy đi đã, tập đi và sử dụng như thế nào sẽ bàn vào dịp khác, vì không ai có thể đi bộ mãi được chỉ vì dân trí thấp hoặc nhà ta còn nghèo.

Như trên đã nói, một xã hội muốn phát triển, cần có luật, những ý nghĩ đi ngược lại điều này, thực chất chỉ muốn xã hội đi xuống và được điều hành theo kiểu bản năng và luật rừng mà thôi.

Vì vậy, tôi ủng hộ ông Thủ tướng Dũng trong việc cần có luật Biểu tình.

Hà Nội, ngày 25/11/2011
J.B Nguyễn Hữu Vinh
Nguồn: JB Nguyễn Hữu Vinh-Blog.

VIDEO CLIP PHÁT BIỂU CỦA THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG
TRƯỚC QUỐC HỘI SÁNG NAY 25.11.2011:




Xin cám ơn bạn Nguyen Dzung đã đưa video clip này lên Youtube

-->đọc tiếp...

THƯ GỬI ÔNG TRƯƠNG DUY NHẤT

Nguyên văn bài viết trên trang Trương Duy Nhất:

“Người phụ nữ của năm”: tôn vinh hay phỉ báng?

bieu tinh Dựng Bùi Thị Minh Hằng thành “người phụ nữ của năm”, tôn vinh cách yêu nước bằng “máu trên máu dưới” của người phụ nữ văng tục này thành “biểu tượng của lòng ái quốc” thì chẳng khác gì phỉ báng chính hình tượng người phụ nữ và phỉ báng lòng ái quốc của người Việt.         
Tôi ủng hộ các cuộc biểu tình của dân chúng và trí thức trong thời gian qua. Tôi kính trọng và ngưỡng mộ những tấm gương trí thức xuống đường. Tôi phản đối những hành động trấn áp, bắt bớ của chính quyền đối với những người biểu tình. Thậm chí, tôi cũng… tôn trọng cả cái cách “yêu nước” bằng “máu trên máu dưới” của người phụ nữ mang tên Bùi Thị Minh Hằng.
          
Nhưng tôn vinh Bùi Thị Minh Hằng thành “người phụ nữ của năm”, dựng hình tượng người đàn bà văng tục này thành “biểu tượng của lòng ái quốc của người Việt Nam hiện đại”, là “bà Trưng bà Triệu thời nay” thì chẳng khác gì phỉ báng chính hình tượng người phụ nữ và phỉ báng lòng ái quốc của người Việt.
          
Xem đoạn clip thể hiện “lòng yêu nước” bằng cả “máu trên và máu dưới” của “người phụ nữ của năm”, được tôn vinh là “biểu tượng của lòng ái quốc”: http://truongduynhat.vn/?p=4290

 Nguồn: http://truongduynhat.vn/?p=4290
 ______________________________________

Thư của Nguyễn Xuân Diện
KÍNH GỬI TRƯƠNG TIÊN SINH VÀ CHƯ VỊ ĐỘC GIẢ

Thưa Trương Tiên sinh,

Tại hạ được biết, vào giờ Tý đêm qua, bên trang nhà Trương Duy Nhất.vn của tiên sinh có đăng tải bài viết trên. Đây là phản ứng đầu tiên của cư dân mạng xung quanh cuộc bình chọn "Người Phụ nữ của năm 2011" mà NXD-Blog chủ trương. Thay mặt những người bình chọn, xin có đôi lời thưa cùng tiên sinh như dưới đây:

- Khi bình chọn, không phải những người tham gia không biết và không nhắc đến trong khi BÌNH để CHỌN.

- Chính vì có cái đoạn video clip đó được loan tải rộng rãi trên internet mà chúng tôi lại thêm quyết tâm bình chọn cho bà Bùi Thị Minh Hằng, vì lẽ, chúng tôi nhiều lần đi biểu tình cùng bà nên hiểu chuyện hơn ai hết. Khi bà bị bắt lên xe trong sự oan ức như vậy khiến bà có những lời lẽ tệ đến vậy, và khi clip đó được đưa lên mạng, bà đã nhận được sự phê bình nghiêm khắc của những thân hữu Hà Nội của bà. Ngay sau đó, chỉ trong một tuần, hình ảnh của bà thay đổi hoàn toàn. Điều này, khiến một nhà văn quân đội đã nhận xét ngay khi đó: "Trời! Cái bà này tài ghê cơ! Trong khi các em chân dài dính sì căng đan mãi không gột được, thì bà này, chỉ sau có mấy hôm đã thay đổi và cải thiện hình ảnh của mình đến bất ngờ. Đẹp và nữ tính. Áo dài và giọng nói cuốn hút". Và sau đó, không bao giờ thấy Bùi Thị Minh Hằng như trong clip đó nữa!

- Một người có thể có những khuyết điểm hoặc sai lầm. Sai mà sửa là điều quý lắm! Ở trường hợp này, người phụ nữ ấy là đáng trân trọng, nhất là khi những cuộc biểu tình khởi đầu cho việc hình thành một xã hội dân sự hiện nay.

Thưa tiên sinh, 
Chúng tôi tôn vinh người phụ nữ trần gian, chứ không định phong thánh. (Mà ngay trong các Thánh Mẫu của nước Việt, thì Thánh Mẫu Liễu Hạnh cũng trần gian hơn ai hết). 

Đối với phụ nữ, chúng tôi chỉ nhìn vào khuôn mặt của họ mà thôi!

Kính chúc Trương tiên sinh và phu nhân cùng quý quyến an khang - vạn phước!

Trân trọng
Ngu đệ: Lâm Khang Nguyễn Xuân Diện bái thư!



-->đọc tiếp...