Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

NGUYỄN QUANG THẠCH: KHÔNG AI CÓ THỂ NGĂN CẢN KHÁT VỌNG CỦA TÔI!


Nguyễn Quang Thạch

Sau ngày 22/8, nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn đang đan xen trong tôi. Nhiều người thông cảm với việc tôi bị bắt, thậm chí có 1 đồng chí đảng viên, cộng tác viên tủ sách dòng họ đã phải nhập viện do bị sốc khi nghe tôi bị bắt. Tuy nhiên, cũng có người trách cứ tôi và mắng tôi "ngây thơ về chính trị có thể vào tù đấy mày à". Thật là buồn khi đi biểu tình chống Tàu mà lại quy kết chính trị. 

Rất may, việc tôi vào đồn, cả bố mẹ tôi đều không biết, nếu biết tôi bị bắt vì biểu tình chống Tàu thì bố tôi, một sỹ quan quân đội 82 tuổi vẫn dạy toán và tiếng Anh miễn phí cho học sinh ở quê, sẽ rất sốc, có thể tư vong vì bố tôi đang bị tiền đình. Ông sẽ sốc vì ông biết thằng con ông đang thực hiện di nguyện của tổ tiên và chính ông là khuyến trí kiến quốc để người nông dân Việt Nam có thể bắt tay bình đẳng với nông dân Nhật, Mỹ...và nó chưa bao giờ làm điều gì xấu xa để bị bắt cả. 

Hôm vào đồn, nhãn áp tăng lên, mắt bị hỏng thì nhức đến tận óc và mắt phải bị giật liên hồi trong vòng 20 phút. Lúc đó, tôi nghĩ mình sẽ bị mù mắt vì lần bị bắt này. Tôi đã phải lấy nước khoáng làm dịu cơn đau. 

Trong đồn, ngoài nghĩ đến bố mẹ, anh em, vợ con và dòng họ, tôi lo rằng nếu mình mù thì sẽ không có cơ hội đưa sách cho hàng triệu người dân nông thôn đọc như kỳ vọng nữa. Nhiều lúc tim tôi nhói đau.

Có lẽ, mọi thứ tệ hại đang đến với tôi, mắt phải bị cận gần 2 đi ốp của tôi đang lặp lại triệu chứng của mắt trái đã bị hỏng cách đây 14 năm. Cầu mong nó sẽ không hỏng quá nhanh. 

Tôi sẽ viết một bài tự bạch về cá nhân tôi cũng như nhìn nhận của tôi qua 11 lần biểu tình ở Hà Nội để tặng mọi người trong thời gian tới.

Cám ơn chị Phương đã chia sẻ tâm trạng và cảm xúc của mình trong 5 ngày bị tạm giữ. Chúc chị luôn mạnh khỏe, tươi trẻ. 

*

Cuối cùng, biển của Trung tâm hỗ trợ tri thức & PT cộng đồng đặt tại nhà ông chú đã được gỡ xuống lúc 20.30 tối nay (7.8). Trung tâm có thể không hoạt động nữa nhưng việc đưa sách về nông thôn chỉ chấm dứt khi NQT về với tổ tiên.

Trung tâm của tôi do Bộ KH & CN cấp giấy hoạt động.  Việc gỡ biển là bắt buộc vì chú tôi yêu cầu. Chủ nhà không cho mượn/ thuê làm trụ sở là chuyện bình thường. Điều làm tôi hơi chạnh lòng là ông chú vốn đã giúp đỡ cho tôi mượn giấy tờ nhà để đăng ký Trung tâm đã đổi ý sau vụ tôi bị tạm giữ ngày 21 tháng 8.
 

Giả sử, bị mù 2 mắt thì NQT vẫn có thể kiếm 200 USD/1 tháng bằng dạy học, viết báo, viết văn, thậm chí bằng nghề mát xa. Mỗi tháng NQT trích 50 USD thì sẽ có nhiều trăm USD góp cùng để những tủ sách tiếp tục ra đời.

Không ai có thể ngăn cản khát vọng của tôi!



Nguồn: FB Nguyễn Quang Thạch.

TIN BUỒN: NHÀ GIÁO CAO VŨ TRÂN ĐỘT NGỘT QUA ĐỜI

Nhà giáo Cao Vũ Trân (1955-2011)
 Chúng tôi vô cùng bàng hoàng vừa được tin: 

Nhà giáo CAO VŨ TRÂN,
Sinh năm 1955, tại Nam Định,
Giảng viên khoa Văn học, Đại học KHXH và NV Hà Nội 
(tên cũ: Khoa Ngữ văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội)

vừa đột ngột qua đời sau một cơn đau tim, 
hồi 13h30' ngày 07 tháng 09 năm 2011
(tức ngày mùng 10 tháng Tám năm Tân Mão)
trong khi đang khám bệnh tại Bệnh viện Đại học Y, Hà Nội.

Lễ viếng từ 07h00 đến 08h45 ngày Thứ Hai, 12.9.2011
(tức ngày 15 tháng Tám năm Tân Mão)
tại Nhà tang lễ Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội
An táng cùng ngày tại nghĩa trang Chùa Dậu, xã Tân Lập,
huyện Đan Phượng, Hà Tây (cũ)

 

Trong giờ phút đau buồn này, gia đình chúng tôi chân thành gửi đến các thầy cô và sinh viên Khoa Văn học (ĐH KHXH và NV HN), tới chị Cao Thị Vũ Hương cùng gia đình lời chia buồn thống thiết nhất. 

Nguyện cầu Đức Phật A Di Đà và chư Phật tiếp dẫn linh hồn nhà giáo Cao Vũ Trân về miền tịnh thổ, an nghỉ vĩnh hằng!

Nguyễn Xuân Diện kính báo!

ÔNG DƯƠNG DANH DY NÓI VỀ THỦ ĐOẠN CỦA TRUNG QUỐC

Thủ đoạn ‘vừa đấm, vừa xoa’ của Trung Quốc

Gia Minh, Biên tập viên

Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc, ông Đới Bỉnh Quốc, hiện có mặt tại Việt Nam, tham gia phiên họp thứ năm Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương Việt – Trung.

clip_image001
Ông Dương Danh Dy, nhà nghiên cứu về Trung Quốc, cựu lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu. Source boxitvn 

Lời nhắn nhủ với Trung Quốc

Nhân sự kiện này, biên tập viên Gia Minh có cuộc nói chuyện với ông Dương Danh Dy, nhà nghiên cứu về Trung Quốc, cựu lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, về một số thông tin quan hệ Việt Nam - Trung Quốc gần đây.

Trước hết ông Dương Danh Dy đưa ra đánh giá về chuyến thăm Việt Nam của ông Đới Bỉnh Quốc:

Ông Dương Danh Dy: Theo tôi thấy chuyến viếng thăm của ông Đới Bỉnh Quốc là một chuyến viếng thăm thường lệ. Đây là lúc hai nước có hội thảo của Ủy ban song phương bàn về việc phát triển quan hệ giữa hai nước, mỗi năm họp một lần. Năm ngoái họp tại Trung Quốc nên năm nay họp tại Việt Nam do ông Đới Bỉnh Quốc dẫn đầu phái đoàn; nên theo tôi đó là sự việc bình thường thôi.

Tất nhiên tôi đồng ý trong câu hỏi của ông có đề cập trong thời gian quan diễn ra một số sự việc nên chuyến viếng thăm này ngoài chuyện bình thường như vừa nêu, còn có một số điểm đáng chú ý.
Nhân dịp này, qua Đài của các ông, tôi cũng muốn nhắn với ông Đới Bỉnh Quốc đừng chơi trò ‘vừa đấm, vừa xoa’ nữa mà phải thành thực giải quyết vấn đề với Việt Nam.
ông Dương Danh Dy
Thứ nhất sau khi Trung Quốc tiến hành cho tàu cắt cáp của tàu Bình Minh 02 của Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, tại Việt Nam đã dấy lên một phong trào tuần hành, biểu tình chống Trung Quốc mà theo tôi khá kiên trì, và ý thức của những người tham gia biểu tình rất tốt. Lo sợ trước tình hình đó, Trung Quốc buộc phải có nhượng bộ. Nhượng bộ đầu tiên của họ là gần đây, trước khi ông Đới Bỉnh Quốc sang thăm Việt Nam chừng một tuần, tôi theo dõi khá đều báo chí Trung Quốc (không biết có bỏ sót số nào không!), thấy tất cả các mạng mà tôi thường đọc trước đây họ không nói xấu, không công kích Việt Nam như trước nữa. Đó là một điều đáng chú ý. Sở dĩ họ làm thế cho thấy không thể coi thường dư luận quần chúng Việt Nam được.

Điểm đáng chú ý thứ hai đó là cách thường xuyên của nhà cầm quyền Trung Quốc (tôi buộc phải nói điều này), là thủ đọan không hay ho gì của họ tức ‘vừa đấm, vừa xoa’. Trước lúc ông Đới Bỉnh Quốc sang vài ngày, họ cho tàu ngư chính ra hoạt động tại vùng Biển Đông - nơi đang có tranh chấp về chủ quyền giữa Trung Quốc và Việt Nam.

clip_image002
Ngư dân Việt Nam không được bảo vệ thường xuyên bị Trung Quốc bắt – 2009 - 2010. (Source báo chí Trung Quốc) 

Theo tôi thì nhiều người Việt Nam biết điều này, nhưng cũng không ít người Việt không biết ‘trò chơi’ này của Trung Quốc. 

Nhân dịp này, qua Đài của các ông, tôi cũng muốn nhắn với ông Đới Bỉnh Quốc đừng chơi trò ‘vừa đấm, vừa xoa’ nữa mà phải thành thực giải quyết vấn đề với Việt Nam.
Phải nói thực là tôi không được đọc tòan văn bản tuyên bố chung của ông Vịnh; tuy nhiên những câu trích từ phía Việt Nam tòan những câu đưa Trung Quốc lên đến ‘mây xanh’.
ông Dương Danh Dy
Gia Minh: Thưa ông, vừa rồi trong chuyến làm việc ‘Đối thoại chiến lược an ninh quốc phòng’ lần thứ hai giữa hai phía, trưởng phái đoàn Việt Nam là Tướng Nguyễn Chí Vịnh trong cuộc gặp với Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt sau cuộc đối thọai, có nói rằng Việt Nam không thể dựa vào ai khác hơn là 1,3 triệu dân Trung Quốc, cũng như chính quyền Việt Nam sẽ kiên quyết dẹp những người ‘tập trung tự phát’ chống Trung Quốc. Phải chăng đó là những ‘nhượng bộ’ từ phía Việt Nam đối với Trung Quốc?

Ông Dương Danh Dy: Phải nói thực là tôi không được đọc toàn văn bản tuyên bố chung của ông Vịnh; tuy nhiên những câu trích từ phía Việt Nam toàn những câu đưa Trung Quốc lên đến ‘mây xanh’. 

Ông biết trong tình hình hiện nay, những văn bản hội đàm hay tuyên bố chung, thông cáo báo chí của hai bên người ta muốn trình bày quan điểm của mình. Tuy nhiên người ta chỉ trích ra những điều, những câu có lợi cho người ta. Quả thật tôi không muốn bình luận về chuyến đi của ông Vịnh; nhưng tôi biết rõ một điều là sau khi ông Vịnh rời Trung Quốc về nước, báo chí - phương tiện truyền thông Việt Nam được lệnh không đăng những bài đụng đến Trung Quốc nữa. Điều này tôi biết khá rõ. 

Một điểm thứ hai mà tôi muốn nói thẳng ra, dù không muốn nói nhưng buộc phải nói để toàn thể nhân dân Việt Nam - những người không có điều kiện nghe đài, đọc tin trên mạng Trung Quốc được biết. Đó là việc, trước đó ít ngày Trung Quốc lợi dụng trắng trợn, không hay việc cấm tụ tập, cấm tuyên truyền biểu tình. Báo chí Trung Quốc trên mạng nói rằng họ coi tất cả những cuộc biểu tình chống Trung Quốc từ tháng Sáu năm 2011 cho đến nay không phải biểu tình chống Trung Quốc xâm phạm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam mà chống lãnh đạo Việt Nam. Họ xuyên tạc như vậy. Tôi không biết những nhà lãnh đạo Việt Nam có biết họ xuyên tạc như thế không; nhưng tôi buộc phải nói với họ là Trung Quốc đối xử với những việc làm của họ như thế đó. 

VIETNAM-CHINA-MARITIME-PROTEST
Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội sáng 14-8-2011. AFP
Quả thật tôi không muốn bình luận về chuyến đi của ông Vịnh; nhưng tôi biết rõ một điều là sau khi ông Vịnh rời Trung Quốc về nước, báo chí - phương tiện truyền thông Việt Nam được lệnh không đăng những bài đụng đến Trung Quốc nữa. Điều này tôi biết khá rõ.
ông Dương Danh Dy
Vẫn còn hy vọng hóa giải những âm mưu của TQ

Gia Minh: Thông tin không được minh bạch; nhưng vừa qua có tin nói trong vòng đàm phán ngọai giao gần đây, Trung Quốc vẫn không chịu đưa vấn đề Hoàng Sa vào đàm phán song phương?

Ông Dương Danh Dy: Điều đó chắc chắn. Từ khi tôi còn làm việc, Trung Quốc không bao giờ chịu đàm phán về Hoàng Sa, họ xem như đã chiếm xong, đã ‘ăn tươi, nuốt sống’ Hoàng Sa rồi, họ không bao giờ chịu bàn vấn đề Hoàng Sa với chúng ta nữa đâu. Vấn đề bây giờ chỉ để lịch sử giải quyết, con cháu chúng ta giải quyết. Tôi đã có lần nói về điều này: vấn đề Hoàng Sa, Việt Nam dứt khoát không bao giờ từ bỏ lập trường. 

clip_image004
Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc, ông Đới Bỉnh Quốc. Screen capture/Yonhap

Đời tôi, đời con tôi, đời cháu tôi chưa lấy được thì đời chắt tôi, toàn thể nhân dân Việt Nam phải đòi lại chủ quyền Hoàng Sa chứ không thể để Trung Quốc trắng trợn chiếm đóng như vậy được.

Gia Minh: Để đạt được mong muốn đó, ngay từ bây giờ phải làm những gì?

Ông Dương Danh Dy: Theo tôi việc tuyên bố xác lập chủ quyền: báo chí, các nhà khoa học Việt Nam đưa ra những luận chứng xác nhận Việt Nam có chủ quyền tại Hoàng Sa và bác bỏ những luận cứ của Trung Quốc. 

Tất cả những họat động của Trung Quốc trong vùng biển của Việt Nam đều bị Việt Nam lên án. Theo tôi thái độ của chính phủ Việt Nam trong vấn đề này rất rõ ràng, và nói rõ dù Trung Quốc không chịu bàn nhưng đây là vấn đề lâu dài, không bàn không được.
Từ khi tôi còn làm việc, Trung Quốc không bao giờ chịu đàm phán về Hoàng Sa, họ xem như đã chiếm xong, đã ‘ăn tươi, nuốt sống’ Hoàng Sa rồi, họ không bao giờ chịu bàn vấn đề Hoàng Sa với chúng ta nữa đâu.
ông Dương Danh Dy
Gia Minh: Ngoài vấn đề biên giới như thế, còn trong đối sách chung để có thể giữ vững độc lập chủ quyền của Việt Nam thì ra sao?

Ông Dương Danh Dy: Tôi có viết nhiều bài về vấn đề này rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa. Tuy nhiên rõ ràng trong một thời gian khá dài, chúng ta, tôi muốn nói rõ là những lãnh đạo cấp cao qua nhiều khóa chứ không phải khóa bây giờ hay khóa mới về hưu, đã buông lỏng quản lý trong việc làm ăn với Trung Quốc khiến xảy ra tình trạng có thể nói chưa bao giờ Trung Quốc có thể thâm nhập một cách tùy tiện, tự ý vào Việt Nam như vậy.

VIETNAM-ASEAN-DEFENSE-ADMM
Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam. AFP

Như có lần tôi nói họ đầu tư vào cho chúng ta vay rất ít nhưng họ thắng thầu rất lớn. Họ làm thuê cho chúng ta nhưng họ chây lỳ ra chậm nhà máy điện  chậm hai năm, hai mươi tháng. Nhà máy này, nhà máy nọ công nghệ chúng ta không thể biết, không thể xử lý. Ngay cả công nhân của họ sang Việt Nam không đủ giấy phép mà nay chỗ này đổ chỗ kia, trên đổ cho dưới, dưới đổ cho trên không giài quyết được.

Tôi nghĩ nếu lãnh đạo đồng lòng thì những việc đó chỉ trong ba ngày là giải quyết xong.
Điều đó chứng tỏ Việt Nam đang có vấn đề trong việc đó.
Còn bây giờ tôi nghĩ chúng ta cũng có thể hóa giải những ý đồ không tốt đẹp của họ. Đó là không đi với người khác để chống lại họ, chúng ta cũng không ươn hèn khuất phục họ, mà phải động viên được sức mạnh của tòan dân, phải tranh thủ được sự đồng tình của nhân dân toàn thế giới
ông Dương Danh Dy
Gia Minh: Gần đây có nhiều người đặt lại vấn đề Tổng bí thư Lê Duẩn có thấy ý đồ của phía Trung Quốc, nhưng vì sao không thể thực hiện, ngăn chặn việc họ thâm nhập như thế?

Ông Dương Danh Dy: Tôi mặc dù là thế hệ con cháu ông Duẩn, tôi nhận thấy ông Duẩn thấy vấn đề nhưng trong biện pháp xử lý ông Duẩn có những biện pháp, chủ trương chưa thỏa đáng lắm. Trung Quốc họ xấu, có những âm mưu như thế nhưng ta cần phải hóa giải những âm mưu đó một cách khôn khéo chứ không phải  bằng cách đi với người khác để chống lại họ. Điều mà tôi không hài lòng nhất, trong bụng cũng băn khoăn chính là điều đó. Còn bây giờ tôi nghĩ chúng ta cũng có thể hóa giải những ý đồ không tốt đẹp của họ. Đó là không đi với người khác để chống lại họ, chúng ta cũng không ươn hèn khuất phục họ, mà phải động viên được sức mạnh của toàn dân, phải tranh thủ được sự đồng tình của nhân dân toàn thế giới, trong đó có cả nhân dân Trung Quốc. chúng ta có thể hóa giải được những âm mưu, ý đồ không đúng của Ban lãnh đạo Trung Quốc hiện nay.

Gia Minh: Cám ơn ông Dương Danh Dy về những ý kiến vừa rồi.
G.M. – D.D.D.
Nguồn: rfa.org

BBC: VIỆT - TRUNG THỪA NHẬN KHÁC BIỆT

Việt - Trung thừa nhận khác biệt
Cập nhật: 15:11 GMT - thứ tư, 7 tháng 9, 2011
.
Ông Đới Bỉnh Quốc sang dự cuộc họp của Ủy ban hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc 

Tiếp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc, ông Đới Bỉnh Quốc tới làm việc tại Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói rằng trong vấn đề Biển Đông "việc hai bên còn khác biệt là thực tế khách quan".

Theo truyền thông nhà nước Việt Nam, tại cuộc gặp diễn ra chiều thứ Tư 7/9/2011 ở Hà Nội, ông Dũng cũng nhấn mạnh đối thoại Việt - Trung "dựa trên tinh thần tôn trọng và tin cậy lẫn nhau, trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển 1982".
Ngoài ra, Thông tấn xã Việt Nam trích lời ông Nguyễn Tấn Dũng nói đến nhu cầu đối thoại dựa trên Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) nhằm "tìm kiếm giải pháp cơ bản lâu dài mà hai bên có thể chấp nhận được".

Gắn liền vận mệnh?

Thông tấn xã Việt Nam thuật lại rằng ông Đới Bỉnh Quốc cũng đáp lại tương tự, nếu không phải là nguyên văn.

Theo đó, ông Đới đã "đề nghị, trên tinh thần vừa là đồng chí, vừa là anh em, hai bên khẩn trương cùng nhau đàm phán, thảo luận những vấn đề mà hai bên còn khác biệt trên Biển Đông để tìm ra những giải pháp mang tính cơ bản, lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được".

Nguồn tin của phía Việt Nam cũng nói Thủ tướng Việt Nam cho rằng hai bên "cần đẩy nhanh đàm phán để sớm ký Thỏa thuận các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển, tạo cơ sở để hai bên giải quyết các vấn đề cụ thể trên biển".

Cùng ngày, ông Đới Bỉnh Quốc cũng được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tại Hà Nội bằng những phát biểu rất thắm thiết.
"Hai Đảng và Chính phủ có chung lý tưởng, có lợi ích chung, vận mệnh gắn liền với nhau, không có lý do gì không cố gắng thúc đẩy quan hệ hai nước phát triển tốt đẹp"
Ông Đới Bỉnh Quốc
Báo chí chính thống Việt Nam trích lời ông Đới Bỉnh Quốc nói hai Đảng và Chính phủ "có chung lý tưởng, có lợi ích chung, vận mệnh gắn liền với nhau, không có lý do gì không cố gắng thúc đẩy quan hệ hai nước phát triển tốt đẹp".

Trong phát biểu của ông Trọng không thấy có từ "khác biệt" mà chỉ có "hai bên còn có những vấn đề tồn tại", hàm ý sẽ sớm được giải quyết.

Tuy cũng nói về tình hình Biển Đông, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng coi đây chỉ là vấn đề cần tìm ra giải pháp thỏa đáng để hướng tới mục tiêu lâu dài hơn là "tạo điều kiện thuận lợi cho mối quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện Việt Nam - Trung Quốc tiếp tục phát triển".

Hôm qua, Tân Hoa Xã của Trung Quốc đưa tin trích lời ông Đới Bỉnh Quốc rằng "Quan hệ Trung -Việt cần phát triển trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau và cùng phát triển".


Một đảo ở vùng Trường Sa mà Trung Quốc gọi là Nam Sa

Đây là phát biểu của ông tại Phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc về biên giới trong bối cảnh căng thẳng tại Biển Đông mà Trung Quốc gọi là Nam Hải tiếp tục gia tăng những tháng qua.

Nhân chuyến thăm của ông Đới, các báo chính thống tại Việt Nam liên tục chạy các hàng tít mang tính hạ nhiệt và tìm đồng thuận, dạng như "Gạt bỏ trở ngại để thúc đẩy quan hệ Trung-Việt", trích nguyên văn lời phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ông Mã Triều Húc.

Tuy nhiên, các báo Việt Nam không nói "trở ngại" đó là gì, do ai gây ra.

Hai bên cũng không hề nhắc đến các vụ chính phía Việt Nam từng nêu ra là "tàu Trung Quốc gây hấn" tại vùng biển Việt Nam tuyên bố chủ quyền hay cáo buộc ngược lại khi Trung Quốc nói tàu cá Việt Nam "xâm phạm lãnh hải" của họ.

Phía Trung Quốc cũng chưa bao giờ chính thức bỏ hay sửa đổi tuyên bố chủ quyền gần trọn vùng biển Đông Nam Á, điều khiến các nước trong vùng lo ngại.

Tân Hoa Xã nói trước phiên họp lần thứ năm của Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc ông Đới Bỉnh Quốc nêu ý kiến chỉ đạo rằng quan hệ Trung - Việt cần được nhìn nhận "từ viễn cảnh lâu dài" và xử lý từ "tầm cao chiến lược trong các hoàn cảnh mới".

Các bản tin của hai bên không nêu rõ lời ông Đới định nghĩa "hoàn cảnh mới" này là gì.

Sinh năm 1941, người dân tộc Thổ (Tujia), tỉnh Quý Châu, ông Đới (Đái) Bỉnh Quốc từng làm việc tại Vụ Liên Xô và Châu Âu của Bộ Ngoại giao Trung Quốc và là cựu đại sứ Trung Quốc tại Hungary trước khi lên làm thứ trưởng ngoại giao.

Theo trang web của chính phủ Trung Quốc, hiện ông Đới là nhân vật cao cấp nhất của Trung ương Đảng Cộng sản về đối ngoại và giám đốc văn phòng an ninh quốc gia của Trung ương Đảng. 

Ông cũng đóng vai trò chính trong cuộc đàm phán liên qua đến Nam Bắc Triều Tiên.


TRẦN VŨ LONG: ĐỂ NHỚ MẸ VÀ MỘT THỜI KHỐN KHÓ


Chuyện kể từ chiếc bánh cắt
(Để nhớ mẹ và một thời khốn khó)
Trần vũ Long

Có lẽ tôi nên bắt đầu bài viết này từ câu chuyện về chiếc bánh cắt của một họa sĩ nổi tiếng, được nhiều người yêu quý. Hôm đó là một ngày làm báo của mấy anh em chúng tôi, ông mở cửa bước vào, đặt bịch một gói lên bàn: “Mời các ông lại ăn bánh cắt của nhà hàng Bô Đê Ga, để nhớ lại một thời bao cấp. Ăn đi, ít nữa không có mà ăn đâu. Bô Đê Ga sắp đem bán cho tây rồi”. Vẫn là những cử chỉ, cách nói hóm hỉnh, họa sĩ Thành Chương mở gói bánh được bọc bằng giấy giang màu trắng đục, cái thứ giấy mà nhà hàng Bô Đê Ga vẫn dùng để gói các loại bánh suốt mấy chục năm nay, vẫn kiểu gói như xưa. Trước mặt chúng tôi là một chiếc bánh nướng dài, được cắt chéo thành từng miếng. Vậy là với chiếc bánh cắt cộng với ấm trà Thái Nguyên ướp hương sen, hàng loạt câu chuyện về thời bao cấp giống như những thước phim đang được tái hiện. Đó là những thước phim không ai muốn xem lại, nhưng cũng chẳng ai quên được. Là thế hệ sinh sau đẻ muộn, với tôi ký ức về thời bao cấp rất ít. Những năm tháng cuối cùng của thời kỳ bao cấp, lúc đó tôi mới chỉ là một đứa trẻ học lớp 5 lớp 6 gì đó. Hiểu biết của tôi về thời khốn khó đó chủ yếu qua phim ảnh, sách báo, qua những câu chuyện kể của bố mẹ, của những người thuộc thế hệ trước sống quanh tôi. Họ nói về thời bao cấp với những cung bậc tình cảm thật khó diễn tả: có một chút gần gụi thân quen, bởi những năm tháng đó gắn liền với phần lớn quãng đời của họ; nhưng ẩn sâu bên trong là nỗi khiếp sợ. Sao mà khổ sở thế! Sao mà cùng cực thế! Sao mà cay nghiệt thế! Sao mà…khốn nạn thế! Bao cấp là thời mà phẩm giá của con người bị miếng ăn hành hạ.

Bao cấp! Bao cấp! Ngay lúc này đây, khi đang ngồi gõ tay lên bàn phím máy vi tính, hai từ đó cứ vang lên trong đầu tôi. Sau hàng loạt câu chuyện được xem, được đọc, được nghe kể, cộng với một chút ký ức của tôi, và đặc biệt sau khi được xem triển lãm về thời bao cấp, tại Bảo tàng Dân tộc học, dường như nó đang làm tôi khiếp sợ. Các cụ đã dậy, trăm nghe không bằng một thấy, vâng, cái triển lãm về thời bao cấp đã gây ấn tượng mạnh đối với tôi. Tôi đã được xem, được sờ vào những hiện vật hết sức bình dị nhưng lại khiến người ta phải rùng mình mỗi khi nhớ đến nó. Ở đó có hình ảnh của bố mẹ tôi, của những người thân cứ hiện dần lên qua các đồ vật, và đôi chút hình ảnh của một cậu bé của hơn 20 năm về trước. Mỗi hình ảnh được trưng bày ở đây là một câu chuyện, là một số phận đầy gian truân, thậm chí bi hài. Tôi thầm thán phục những con người đã phải lao động, học tập, bươn trải kiếm từng miếng ăn thời đó. Tôi được gặp đôi chút kỉ niệm tuổi thơ của mình thông qua cảnh tái hiện một cửa hàng lương thực.

 

Hồi đó, tôi thực sự vui sướng mỗi khi được theo mẹ xếp hàng mua gạo. Trong lúc mẹ đang vất vả chen chúc giữa một đám người khó tính, cáu bẳn, thì tôi lại đang vui vẻ nô đùa cùng lũ trẻ trên những bao tải gạo bằng sợi gai được xếp cao ngất. Những tải gạo đã trở thành chỗ nấp chơi trò đánh trận giả cho bọn trẻ. Thỉnh thoảng các cô mậu dịch viên lại ra quát mắng, tôi chạy re tìm về nép bên mẹ trong hàng người dài dằng dặc. Lúc đó mẹ lại xoa đầu tôi và bảo ra ngoài chơi cho thoáng. Ngước nhìn mẹ, những giọt mồ hôi ướt đầm trên trán, khuôn mặt vốn xanh xao hao gầy đang đỏ bừng vì nóng bức và mệt mỏi. Lúc đó tôi biết mẹ đang rất mệt, vì có khi từ sáng sớm đến giờ mẹ cũng chưa kịp ăn gì. Nhưng lúc đó một đứa trẻ đang tuổi chơi như tôi đã nào biết nghĩ thương mẹ. Hồi đó, mỗi lần mua gạo là mẹ tôi lại xin nghỉ một buổi làm để xếp hàng, cũng có khi phải dậy từ tờ mờ sáng. Đôi khi, tôi cũng xếp hàng thay mẹ trong chốc lát. Những lúc đó tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi. Thằng bé con đứng lọt thỏm giữa đám người mồ hôi, mồ kê nhễ nhại. Họ không ngừng than vãn, cãi cọ. Các cô mậu dịch viên luôn mồm quát tháo. Tôi sợ những bộ mặt cáu kỉnh, hằm hè ở trên đầu mình, sợ bị đè bẹp trong hàng người chen chúc đó, chỉ mong sao mẹ mau trở lại. Tôi vẫn còn nhớ câu khẩu hiệu được treo trên mỗi quầy bán gạo: “Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” nhưng than ôi, quan hệ của các cô mậu dịch viên với khách hàng lúc đó còn hơn cả thủ trưởng với nhân viên. Còn các cán bộ chuyên viên cao cấp hồi đó đâu có phải xếp hàng khổ cực như vậy vì đã có cửa hàng ở phố Tông Đản để phục vụ. Vâng, chỉ có những người dân lao động vất vả thì thời nào cũng chịu thiệt thòi. Dẫu sao thì thời bao cấp, cái nổi khổ là nỗi khổ chung cho cả dân tộc. Cả một dân tộc hồn nhiên đặt cược đời mình, phẩm giá của của mình, lý tưởng của mình cho một niềm tin và đến một ngày đã phần nào nhận ra rằng niềm tin đó không thể là phao cứu sinh cho cuộc mình cho dân tộc mình. Nói như vậy không có nghĩa là rất nhiều người bây giờ không còn niềm tin để sống. Dẫu sao thì khi chúng ta tồn tại trên cõi đời này vẫn nên thắp cho mình một niềm tin. Có thể niềm tin trong mỗi người có một sắc thái khác nhau nhưng vẫn cùng mẫu số chung đó là mong muốn một tương lai tươi sáng hơn. Chúng ta tin cuộc đời này rồi sẽ không còn chỗ đứng và leo cao cho sự xảo trá, cho những thói vênh vang đạo đức giả. Chúng ta tin ngày mai bước chân ra phố sẽ nhận được những ánh mắt và nụ cười thân thiện chứ không phải sự lạnh lùng và vô cảm đến đớn hèn mà con người đang ngầm dạy bảo nhau. Chúng ta tin chuyện miếng cơm manh áo sẽ không là nỗi ám ảnh thường trực trong mỗi người dân cần lao. Chúng ta tin lòng tốt và những giá trị chân thực sẽ tìm lại được mảnh đất tươi tốt của mình để sinh trưởng và đơm hoa kết trái. Chúng ta tin… và chúng ta cần phải đặt niềm tin nhiều lắm. Vì niềm tin đó giúp ta kiêu hãnh đứng thẳng. Niềm tin giúp ta đấu tranh, giúp ta cống hiến và giúp ta tồn tại.

Giờ đây, cái của hàng lương thực năm xưa đã biến thành dãy biệt thự sang trọng. Mỗi lần ngang qua đó, tôi lại nhớ đến một phần tuổi thơ của mình, nhớ đến những bao tải gạo đã bốc mùi hôi xì mà bọn trẻ con vẫn trèo lên, và…tôi lại nhớ đến mẹ.

Thời đó bấy giờ, gia đình nào cũng phải kiếm thêm việc làm để có thêm thu nhập. Gia đình tôi cũng nhận việc chuốt sợi tơ tằm cho nhà máy. Bất kể lúc nào bố mẹ rảnh rỗi là trong nhà tôi lại vang lên tiếng kêu lọc cọc của chiếc guồng quay sợi bằng gỗ. Cứ mỗi một bó sợi vàng óng được chuốt xong là bố mẹ tôi lại có thêm được mấy đồng bạc. Để có được một bó sợi như thế phải mất cả tiếng đồng hồ, một tay thì quay liên tục, còn một tay thì bóc kén còn dính trên sợi, đôi khi tứa máu vì bị cứa vào tay.

Còn nhớ lúc nhỏ, tôi có thằng bạn hàng xóm, nhà nó có vô tuyến đen trắng đặt trên tủ li, có đài quay đĩa phát ra những bài hát Liên Xô, có tủ lạnh caratov, đôi khi còn có cả những miếng bơ vàng óng ở bên trong. Tôi cảm thấy hãnh diện vì có một thằng bạn như thế. Sang nhà nó, tôi được nghe đài, xem vô tuyến, thậm chí đuợc ăn cả bánh mì bơ. Sở dĩ nhà nó có đầy đủ tiện nghi, vì bố nó là cán bộ của thành phố, đã từng đi Liên Xô, mẹ nó là cán bộ ở cửa hàng miễn thuế. Đối với tôi, ngôi nhà đó giống như một thiên đường. Mỗi lần sang chơi, tôi còn được chạy nhảy trên cái nền gạch đá hoa có hai màu trắng và đỏ, rồi thích thú thú áp má xuống những viên gạch mát rượi. Không ít lần, tôi đã ngủ quên trên cái nền gạch mịn màng và mát rượi đó.

Thời bao cấp người ta có câu nói cửa miệng “ai đi Liên Xô, chưa mang được cái ti vi tủ lạnh về coi như chưa đi”. Gia đình tôi có người quen làm việc ở cơ quan trung ương, cũng từng được đi Liên Xô, nhưng ông không mua sắm gì nhiều cho gia đình mà chỉ dành dụm tiền để chi tiêu hàng ngày, mỗi tháng một vài lần làm thịt gà cải thiện. Hàng xóm dòm ngó. Chính quyền địa phương biết chuyện. Rồi đến tai cơ quan. Vậy là ông bị ghi vào lý lịch với tội danh hay ăn thịt gà. Vậy là chết rồi, cả nước đang khốn khó, ai bảo nhà ông hay ăn thịt gà làm gì. Suốt mấy chục năm tích cực cống hiến, ông vẫn không lên nổi chức trưởng phòng. Cho đến tận bây giờ trong suy nghĩ của các thủ trưởng, hình như ông đã từng có vết đen gì đó trong lý lịch.

Chuyện thời bao cấp, đối với nhiều bạn trẻ giống như những câu chuyện giả tưởng. bản thân tôi cùng từng được nghe những câu chuyện như thế và cảm thấy thật khó tin. Có lần họa sĩ Thành Chương đã kể cho tôi nghe câu chuyện:

Trong quán phở, một người đàn ông ăn mặc lịch sự, quần âu, áo sơ mi trắng, sơ vin ngăn nắp. Sau khi gọi một bát phở, ông ta lấy trong túi áo ra một lọ pê-li-xi-lin, rồi dùng que tăm hẩy từng hạt màu trắng ở bên trong cái lọ cho rơi vào bát phở. Trời ơi, những hạt màu trắng đó là mì chính. Một thứ gia vị xa hoa trong thời buổi đói kém. Hàng chục con mắt đổ dồn về phía người đàn ông. Trong đó có ánh mắt thèm thuồng, có cả ánh mắt dè bỉu, khinh bỉ. Thời buổi này mà ông ta có hẳn một lọ mì chính to bằng ngón tay cái thế kia chỉ có thể là kẻ bất chính.

Chỉ sau khi nhìn lọ pê-li-xi-lin đựng mì chính bày trong tủ kính của bảo tàng, tôi mới tin đó là câu chuyện có thật.

Nếu như thời bao cấp, các cô gái vẫn thường giương cao câu khẩu hiệu để tìm người yêu: “Một yêu anh có may ô/ Hai yêu anh có cá khô ăn dần/ Ba yêu rửa mặt bằng khăn/Bốn yêu anh có chiếc quần đùi hoa”. Đây chỉ là bài thơ vui nhưng cũng đã phản ánh phần nào nhu cầu cuộc sống lúc bấy giờ. Nếu như các cô gái thời đó biết được các cô gái chân dài bây giờ đặt tiêu chuẩn kiếm chồng như thế nào thì chắc hẳn sẽ không thể đứng vững được.

Thời bao cấp, những ước muốn của con người ta thật đơn giản, nó phản ánh rõ nét cuộc sống nghèo đói, thiếu thốn. Khi đó người ta chỉ ao ước được ăn một bát cơm ngon, được đi chiếc xe đạp Phượng hoàng, được sở hữu một chiếc quạt điện nhỏ, được tắm bằng xà phòng thơm. Còn bây giờ các bạn trẻ có thể mơ ước một chiếc ôtô hạng sang, được ở trong những ngôi biệt thự sang trọng, được đi du lich khắp nơi trên thế giới. Một trong những điểm khiến cho cái triển lãm về thời bao cấp mà tôi đã từng được xem, là tiếng nói của những người dân bình thường đã từng trải qua giai đoạn cùng cực đó, nhằm nói với thế hệ internet rằng những gì xảy ra trong qua khứ giống như nuôi một con lợn trong phòng tắm. 

Bao cấp đó là thời bi tráng, cũng là bài học đắt giá về quy luật phát triển của xã hội, cũng như quản lý nhà nước. Bao cấp, đó là hai từ mà chúng ta cần phải quên đi, để bước tiép trên con đường dài nhưng cũng là bài học truyền kiếp cho các vị đang nắm giữ vị trí quan trọng của đất nước. Hơn hai mươi năm đã qua đất nước có nhiều thay đổi, nhưng chúng ta vẫn chưa thoát khỏi nhóm nước nghèo, chậm phát triển.  Tất cả những gì đi ngược lại với quy luật rồi sẽ bị đào thải.

T.V.L

ĐỖ TRUNG QUÂN: ĐỈNH ĐIỂM và TẬN ĐÁY


Đỉnh điểm & Tận đáy
Đỗ Trung Quân 

Bức công văn trả lời yêu cầu đính chính và xin lỗi của các nhân sĩ, trí thức của ông Tổng giám đốc Đài truyền hình Hà Nội (xem ở dưới), với nội dung của nó, đã lập ngay 2 kỷ lục: Đỉnh điểmTận đáy. 

Đỉnh điểm: 

Là sự ngạo mạn sau khi vu cáo, bôi nhọ, vẫn khinh thường trí thức để được đứng trên pháp luật. Không xin lỗi – không đính chính. Sặc mùi trơ tráo dối trá, tiếp tục khẳng định:

"... những ý kiến của các công dân phát biểu là ý kiến cá nhân, đồng thời cũng là phản ánh tâm tư nguyện vọng của đông đảo tầng lớp nhân dân Thủ đô mong muốn chính quyền sớm có biện pháp chấm dứt biểu tình tự phát, duy trì nghiêm kỷ cương, pháp luật...”

Ngụy biện và cũng đồng thời tự trưng ra sự dốt nát : Ý kiến cá nhân không thể, không bao giờ đồng thời cũng là “tâm tư nguyện vọng của đông đảo tầng lớp nhân dân.” Thói ăn đàng sóng nói đàng gió đã nhiễm tận xương của những con người dối trá đã thành thần.

Tận đáy:
 
Là tận đáy của sự suy đồi đạo đức, văn hoá, nhân cách... Những ứng xử cơ bản bình thường của bất cứ những ai được đi học, huống chi trong lãnh vực truyền thông đại chúng như Truyền hình. Trong quá khứ, không ít vụ việc của những “nhà báo” truyền hình là chức sắc hay con cái chức sắc khi ra nước ngoài đã phạm vào những điều thuộc về liêm sỉ cá nhân [chưa nói là thể diện Quốc gia] như ăn cắp, quan liêu, nhũng nhiễu người Việt ở nước ngoài, nó đã từng được báo chí nước ngoài đăng tải. Bộ mặt Quốc gia và Quốc tịch Việt Nam bị bôi nhọ, nhưng khi trở về tất cả đều được ém nhẹm cho rơi vào im lặng. Những con người ấy vẫn tiếp tục lên sóng như chẳng có gì xảy ra. Dù thế, vẫn không ai hàm hồ nói rằng họ là “đại diện” cho tất cả sự tệ hại của người Việt. Nó, cái thói “hương nguyện, đức chi tặc giả”, là điều được chỉ rõ trong những lời này:
 
Không khác gì Khổng Tử vốn ôn tồn, lễ nhượng, đã nổi cơn thịnh nộ, mắng nhiếc lũ nho hương nguyện là bọn giặc của đạo đức. Bởi chúng chuyên nghề “nhân danh”. Bởi chúng là những kẻ phá hoại đạo đức và lý tưởng một cách tàn tệ hơn ai hết. Trước cổng thiên đàng và cửa thánh hiền, không có chỗ cho bọn giả hình, không có chỗ cho bọn “đức tặc”(F.Nietzsche - bản dịch của Hà Vũ Trọng).

Giả hình và “đức tặc” qua thái độ và nội dung công văn trả lời của ông Tổng giám đốc Trần Gia Thái của đài Truyền hình Hà Nội là minh chứng rõ nhất.nó không thể khác chính là sự “giả hình” thói  “đức tặc”.

Rõ rồi nhé! Rõ mồn một rồi nhé!





THƯ NGỎ CỦA ÔNG LÊ HIẾU ĐẰNG GỬI CÁC NHÀ LÃNH ĐẠO VIỆT NAM


Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập – Tự do – Hạnh phúc
_____________

THƯ NGỎ

    Kính gửi :
-  Ông Trương Tấn Sang   – Chủ tịch nước CHXHCN VN.
- Ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư BCH TW ĐCS VN.
-  Ông Nguyễn Sinh Hùng – Chủ Tịch Quốc Hội nước CHXHCN VN.
-  Ông Nguyễn Tấn Dũng  – Thủ Tướng Chính phủ nước CHXHCN VN.

Thưa các vị ,
Tôi là LÊ HIẾU ĐẰNG, công dân đang thường trú tại Quận 10 TP.HCM viết thư ngỏ này để đề nghị các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của Nhà nước, của Đảng làm sáng tỏ hai sự việc đã xảy ra trong thời gian gần đây mà xét đến cùng các vị cũng có phần trách nhiệm, nếu không nói là có trách nhiệm cao nhất.
Hai sự việc đó là :
1)Chủ trương cấm các cuộc biểu tình yêu nước ôn hòa chống bành trướng Trung Quốc của một bộ phận nhân sĩ, trí thức, nhân dân Thủ đô Hà Nội và sau đó là hành động bắt bớ, đàn áp những người biểu tình, dùng các phương tiện truyền thông, báo chí của Nhà nước phát những tin tức, hình ảnh lập lờ cố tình bôi xấu, chụp mũ “phản động” đối với một số nhân sĩ, trí thức, nhà văn mà nhân cách, uy tín và quá trình đấu tranh vì nền độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam không ai có thể phủ nhận được.

Việc làm nêu trên hoàn toàn đi ngược lại khuyến cáo đầy thiện chí của các nhân sĩ, trí thức, trong đó có nhiều nhân sĩ trí thức văn nghệ sĩ ở Hà Nội và đông đảo anh chị em trong phong trào đấu tranh của sinh viên Sài Gòn trước 1975 trong Tuyên Cáo ngày 25/6/2011, xúc phạm nghiêm trọng đến nhân phẩm, danh dự của một số nhân sĩ trí thức, văn nghệ sĩ và một bộ phận nhâ dân Thủ đô Hà Nội đã từng tham dự các cuộc tuần hành, biểu tình yêu nước liên tiếp chống hành động bành trướng của Trung Quốc trong các buổi sáng Chủ nhật vừa qua.

2)Trong vòng đối thoại thường niên về quốc phòng giữa Việt Nam và Trung Quốc gần đây, ông Nguyễn Chí Vịnh – thứ trưởng Bộ Quốc phòng nước CHXHCN VN đã có những phát biểu mà nhiều người, trong đó có tôi và những người đã từng đấu tranh trong phong trào ở các thành thị Miền Nam trước 1975, cho rằng vượt thẩm quyền của một thứ trưởng Quốc phòng. Nội dung gây phẫn nộ trong những nhân sĩ, trí thức và đông đảo nhân dân là việc ông Vịnh đã thông báo cho phía Trung Quốc “Chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn” . Ông Vịnh nhân danh ai, nhân danh cái gì mà đã hạ mình để làm vui lòng nhà cầm quyền Trung Quốc khi thông báo và hứa với Trung Quốc như vậy. Việc nhân dân VN biểu tình chống lại hành động bành trướng xâm lược có hệ thống của tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh và thái độ của nhà nước VN hoàn toàn là chuyện nội bộ của một nước có chủ quyền. Ông Nguyễn Chí Vịnh lấy quyền gì mà cam kết một cách nhục nhã với nhà cầm quyền Trung Quốc như vậy? Các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của Nhà nước VN, của Đảng Công Sản VN có ủy quyền cho ông Vịnh nói với Trung Quốc nội dung trên hay không? Hành động và lời nói của ông Vịnh đã xúc phạm nghiêm trọng đến lòng tự tôn và danh dự của cả môt dân tộc đã có một quá trình chống ngoại xâm vô cùng hiển hách.

Thưa các vị ,
Tôi nêu hai sự việc trên để các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của nhà nước và của Đảng, hơn nữa các vị đều là đại biểu của Quốc Hội, làm rõ trước công luận :

-   Hai sự việc nêu trên xảy ra gần đây có phải là chủ trương chính thức của Nhà nước VN, của Đảng Cộng Sản VN hay không ?

-   Nếu đây không phải là chủ trương chính thức của Nhà nước VN, của Đảng Cộng Sản VN thì các vị có biện pháp gì để kiểm điểm trách nhiệm đi đến xử lí, kỉ luật các cán bộ thuộc quyền đã có những hành động lạm quyền, vượt quyền, nếu không nói là lộng quyền như trên hay không ? Hay nói theo cách nói tế nhị của giáo sư Ngô Bảo Châu khi phê phán phiên tòa sơ thẩm xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là “Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này ”.

Tôi với tư cách công dân, với tư cách một cử tri của Sài Gòn – TP.HCM dùng quyền chất vấn của mình để các vị làm rõ trước công luận hai sự việc nêu trên vì tôi quan niệm rằng trong một chế độ chính trị độc Đảng nếu Nhà nước không tự nghiêm khắc với chính mình thì hiện tượng lạm quyền, lộng quyền của những cán bộ có chức quyền sẽ làm trầm trọng thêm tệ quan liêu, tham nhũng, chuyên quyền, vi phạm nghiêm trọng đến lợi ích và các quyền công dân, chà đạp lên luật pháp, đe dọa sự tồn vong của dân tộc, của đất nước.

Qua thư ngỏ này, tôi tin tưởng rằng với trách nhiệm của mình, các vị sẽ có những biện pháp đấu tranh và ngăn chặn có hiệu quả để tránh nhửng sự việc đáng tiếc như đã xảy ra trong thời gian gần đây, để VN thân yêu của chúng ta hòa mình thật sự vào dòng chảy tự do, dân chủ, công bằng và tiến bộ xã hội hiện nay trên Thế giới ./.
Trân trọng,
TP.HCM, ngày 06 tháng 9 năm 2011
                                                                                                                                                           Kí tên ,
                                                                                                                                                                                LÊ HIẾU ĐẰNG
-   Nguyên Phó Tổng thư kí Uỷ Ban TW Liên Minh các lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình VN (1968-1977);
-   Nguyên Tổng thư kí Uỷ Ban nhân dân Cách mạng khu Sài Gòn Gia Định ( 1969-1975);
-   Nguyên Phó Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc VN TP.HCM (1989-2009);
-   Đại biểu Hội đồng Nhân dân TP.HCM Khóa 4,5.

 

Nguồn: Ba Sàm.