Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011

CON VOI SẮP BIẾN THÀNH CÁI KIẾN



CON VOI SẮP BIẾN THÀNH CON KIẾN

Đối thoại giữa Nhân dân và GS Cù Trọng Xoay

Nhân Dân (ND)- Thưa GS, nghe tiếng GS cực kỳ uyên bác. Em xin hỏi GS một việc được không ạ?

GS Cù Trọng Xoay(GS)- Được được, xin mời, một điều chứ 10 điều cũng Ô-Kê!

ND- Cảm ơn GS! Theo GS thì nước mình có Phù thủy không ạ?

GS – Không , làm gì có. À , có có, có mấy anh làm ảo thuật trong rạp xiếc để mua vui . Ảo thuật với phù thủy thì cũng na ná nhau. Và hình như còn có ở trong chuyện cổ tích nữa, dọa trẻ con là chính ấy mà.

ND- GS nói thế nào, em thấy phù thủy đầy cả ra…

GS – Thế à? Sao GS lại không biết nhỉ? Ở đâu cơ?

ND – Ở ngoài đời ấy, lĩnh vực nào cũng có, thưa GS.

GS- Lạ nhỉ? Chả nhẽ mắt GS mờ rồi sao? Ví dụ cho GS một trường hợp xem nào?

ND – Một trường hợp thôi nhé, Đây, GS xem : ngày 3-6 các báo đồng loạt đưa tin : Kế toán Cục ĐA ôm 42 tỷ đồng bỏ trốn…

GS- Có có, GS có biết tin này. Đăng tin khởi tố vụ án. Nhưng sau đó tịt luôn chả thấy báo nào thông tin gì nữa, sao thế nhỉ?

ND- Phù thủy đấy. Phù thủy hóa phép đấy. GS sợ chưa?

GS- Ừ, kể cũng sợ. Cũng thấy ghê đấy…Phù thủy nào mà giỏi thế?

ND- Phù thủy bảo lúc này đang họp TƯ, rồi họp Quốc hội- phiên đầu tiên để phân ghế…

GS- À, hiểu rồi. Giữ ghế là điều quan trọng , thông cảm thông cảm…

ND- Nhân dân thông cảm rồi nhưng sau khi yên vị , giữ chắc được ghế rồi thì sao GS biết không?

GS – Thì sờ đến cái đám quản lý kém đánh mất tiền kia cho nó một trận chứ sao nữa!

ND- ( khóc) Được thế đã phúc GS ơi, đằng này phù thủy lại quay ra dỗ dành, nựng nịu các vị ấy rằng” Thương lắm, thương lắm, cứ tiếp tục làm việc đi…cố lên, không sao đâu!” Thế có nghĩa rằng thụt két 42 tỷ chẳng là cái đinh gì, ngành đấy khổ chứ chúng mày việc gì phải khổ, phải lo.Đã có bố mày đây rồi, sợ gì nào!Con ơi, cứ tiếp tục thụt két nữa nhé, nhân dân nó có ghét, nó có khinh, con có nhục một tí thì cố mà nhịn thế chả hơn đi tù à?

GS- Khiếp thật đấy, GS Cù Trọng Xoay đây mang tiếng xoay được đủ ngón mà cũng xin vái cả nón…

ND- Chưa hết đâu GS ạ. Ngày 11-8, mới hôm nay đây này, họ còn tổ chức họp báo nữa cơ, nhưng mà vị chủ của ngôi nhà bị thụt két đó không xuất hiện, đẩy vị phó chủ trì. Vị phó này cách đây 1 tháng còn mất ăn mất ngủ tinh thần bạc nhược mặt mày xám ngoét, nay bỗng nhiên cao giọng “ Cục điện ảnh thụt két chỉ có 35 tỷ thôi nhé- không phải 42 , chúng tôi bị lừa thôi” he he..nghe sướng chưa GS?

GS- Kinh! Kể cũng muối mặt đấy nhỉ. Chắc đằng sau có phù thủy kễnh yểm trợ rồi.

ND- Chắc thế. Làm sao bây giờ hở GS? Chả nhẽ Nhân dân là người thắt lưng buộc bụng, ki cóp tiền để đóng thuế cho các vị đó cai quản- các vị ấy quản không ra gì giờ lại chính nhân dân phải hứng chịu chuyện này à?

GS- Làm gì có chuyện đó. Thử sang hỏi bên Công An xem?

ND-( thở dài) Ối giời ơi…hỏi rồi, họ bảo còn đang trong giai đoạn điều tra…cam đoan với GS, xuồng đang từ từ chìm và VOI đang biến thành KIẾN rồi GS ạ. Hu hu…

GS-( Lắc đầu) Thế thì ta cũng chịu. Bệnh nan y quá…chỉ có TRỜI may ra mới cứu được. Thôi, chịu khó đi hỏi TRỜI vậy!

Tác giả : Vì Dân

Thư của ông Nguyễn Hàn:

Kính gửi ông.......
Thưa ông,

Ngày 3/6/11 các báo CAND, Tiền phong... đã đưa tin Cục Cảnh sát điều tra Bộ CA ra lệnh truy nã tên kế toán viên Phạm Thanh Hải đã bỏ trốn sau khi làm thất thoát 42 tỷ đồng của Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa - TT - DL) trong suốt 3 năm từ năm 2009.

Với tư cách Cục trưởng, chủ tài khoản của Cục, ông Lại Văn Sinh , nếu khg phát hiện là đồng lõa với tên Hải, thì ít ra ông Sinh cũng phạm tội "thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng". (Ngày 3/8 vừa rồi, ông Phùng Hiền, nguyên Tổng biên tập báo "Người cao tuổi", vì để cấp dưới làm thất thoát 380 triệu - chưa bằng 1 phần trăm ông Sinh ! - đã bị khởi tố vì tội "thiếu trách nhiêm gây hậu quả nghiêm trọng ).

Vậy mà Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh vẫn ưu ái giữ nguyên chức cho ông Sinh, lại rót thêm cho Cục 5 tỷ đồng để tổ chức Liên hoan Phim QG và giao cho ông Sinh làm Trưởng ban Tổ chức. Thật là bất chấp dư luận và công lý ! Chẳng lẽ 42 tỷ đồng tiền thuế của dân bị ông Sinh làm thất thoát là vỏ hến cả sao !

Kính đề nghị ông cho điều tra và trước mắt đề nghị có ý kiến để ông Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh tạm đình chỉ chức Cục trưởng của ông Sinh để phục vụ công tác điều tra.

Trân trọng,

Nguyên Hàn, một cán bộ Hãng Phim truyện VN, số 4 Thụy Khuê, Q. Tây Hồ, Hà Nội.
Hà Nội, ngày 10/8/11

SỐNG THẬT - NGHĨ VỀ LỚP NGƯỜI CÓ NHIỀU TRONG XÃ HỘI

Gia đình tác giả. Ảnh: Lê Dũng
Sống thật - Nghĩ về lớp người có nhiều trong xã hội

Vinh Anh
                                                                            
Thời nào cũng vậy, lớp người đó lúc nào cũng nhiều, cũng đông đảo. Đông đảo nhưng không làm được nổi chuyện gì to tát. Mặc dù, trong đó cũng rất nhiều người thuộc thành phần có học và luôn tự hào lại hay vỗ ngực với danh nghĩa “trí thức” của mình, dẫu rằng trong đó có những cái danh tự phong, cái danh mua được hay là cái danh nhờ sống lâu mà có.

Đa số người được sinh ra, cha mẹ họ và sau này là bản thân họ luôn mong muốn được sống cuộc đời bình lặng, êm đềm, hòa vào đám đông. Thậm chí còn có người luôn muốn bị nhòe, bị chìm đi trong đám đông, nghĩa là muốn thuộc về lớp người có nhiều trong xã hội. Và thực vậy, ông giời không cho cái đa số đó bất cứ một cái gì mà người đời gọi là “tài” để được phô lộ ra trước bàn dân thiên hạ. Có lúc cũng lẩn thẩn tự hỏi, vậy thì mình cũng phải cố là cái gì trong số đông nhiều người đó? Hoặc đôi khi cũng “kiên cường” cố gắng vươn lên thoát ra khỏi đám đông chỉ quen thừa hành đó, bởi vì đôi chỗ gặp phải cái “nhiễu sự” mà người đời gọi là “bức xúc”. Nghĩa là cảm thấy cũng trạnh lòng trước một sự bất công. Rồi tự hỏi mình, nếu thế mình liệu còn có thuộc cái số đông không làm nên trò trống gì đó không?

Lại một điều nữa, có lẽ cái điều này cũng vốn sẵn có ở cái lớp người có nhiều trong xã hội. Cái điều thường có khởi điểm từ khi mà tuổi đời đã qua bên dốc, khi mà con người luôn chỉ biết những điều hay về mình, còn điều dở thường là ít và đôi khi họ không hề nghĩ tới. Nếu tập hợp những điều hay của họ, thì sẽ thấy họ là tập hợp của những điều tốt vốn có ở trên đời, luôn cho rằng mình hiểu đời, hiểu hơn cái người đang đối thoại với mình và ít khi hoặc là không bao giờ cho rằng mình lại sai. Điều đó càng dễ xảy ra với những người đã từng có một vị trí, một loại vai vế tầm tầm nào đó trong xã hội. Đó là “cái lý” luôn cho mình đúng, mình biết và mình hiểu. Cái lý của thói quen ra lệnh và quen thấy người phục tùng. Lớp này cũng đông đấy. Mà nếu thoát ra khỏi được cái lớp đó, họ tất sẽ trở thành người có khả năng khác người, sẽ thuộc về số ít.

Bản tính con người vốn có những điều hay, điều dở như thế!

Với những người có ít nhiều suy nghĩ và cảm nhận cái đẹp của cuộc sống theo cái nghĩa nguyên thủy của cái đẹp-cái đẹp là sự tinh khôi-khi cuộc đời đã ở bên kia dốc, người ta hay níu kéo. Níu kéo để vớt vát lấy một điều gì đó của cuộc đời. Đó là cái lẽ thường tình. Càng sống càng cảm thấy cuộc đời quá ngắn ngủi và quý giá nhưng con người mình mới chỉ làm được rất ít, rất nhỏ nhoi cho cuộc sống. Rồi sẽ một lúc nào đó, con người ta ân hận. Ân hận vì nhiều lẽ và có thể cái lẽ đầu tiên mà ta nghĩ đến là ta đã sống một cuộc sống không thật với mình.

Con người ta vẫn luôn có sự dằn vặt như vậy. Đó là sự dằn vặt đáng quý, đáng trân trọng. Dẫu rằng khi biết cuộc đời chẳng còn là mấy, thì đã là quá muộn. Muộn nhưng vẫn quý vì biết đâu đấy, nỗi niềm dằn vặt đó sẽ nhen nhóm thức tỉnh được đôi người ở cái đám người đông đảo trong xã hội kia.

Con người vì nhiều lẽ luôn phải sống một cuộc sống không thật với mình lắm. Bình thường ta không hay nghĩ đến. Cũng có thể nói ta lười nhác xen lẫn sợ hãi khi nghĩ đến nó. Đó là một số không đông trong cái gọi là đám đông có nhiều trong xã hội. Cũng có một số người ngượng ngùng, xấu hổ khi nghĩ đến nó. Nhưng thực ra, họ đang ngại đối diện với chính mình, bởi vượt qua được mình, đời đã nói rồi, là vượt được một cửa ải khó khăn nhất. Đó là những con người tự cho mình thuộc loại có “trí thức” và còn biết tự trọng. Chỉ một số không lớn trong cái số “trí thức” bên trên đã kể, có được cái ý nghĩ đó. Ở một góc nào đó, với lòng vị tha vốn có của con người, đời vẫn có thể thông cảm và tha thứ.

Bàn về cái sự không dám sống thật với mình là cả một đề tài lớn và tôi nghĩ, trong bất kỳ một xã hội nào, vẫn luôn tồn tại một lớp người không dám sống thật với mình. Tùy sự cởi mở của xã hội đó, lớp người sống không thật với mình đó sẽ nhiều hoặc ít. Trong xã hội ta, tôi nghĩ, số người sống không thật thuộc loại nhiều. Cũng đồng nghĩa với sự ít cởi mở của xã hội. Đó là điều đáng buồn!

Từ cái sự buồn vì không dám sống thật với mình bởi nhiều lẽ, lâu dần, dẫn đến một hệ lụy khác đáng buồn hơn là thái độ vô cảm trong cuộc sống. Nghĩa là con người trở nên nhỏ nhen, ích kỷ, chỉ bo bo bám lấy cái lợi cho cuộc sống của cá nhân mình.

Tôi luôn tự hỏi, có phải cuộc sống hiện nay của chúng ta có quá nhiều sự hời hợt và có quá ít sự đồng cảm. Dẫu rằng qua mỗi đợt thiên tai tàn phá hay một cá nhân nào đó gặp phải bất hạnh trong cuộc đời, ta vẫn thấy có những phong trào, những lời kêu gọi hô hào, những tấm lòng chân thật thể hiện cái tình đồng bào: “lá lành đùm lá rách”. Những điều đó vẫn đều đều hàng năm thường xuyên diễn ra và cái ngày “tình thương” cũng vẫn cứ đều đều lặp lại. Sự lặp lại gây cho người ta một cảm giác nhạt nhẽo. Sự vô cảm sẽ dần dần xâm lấn.

Có nhàm quá không khi tình thương không xuất phát từ sự rung động của con tim và khối óc dẫn đến suy nghĩ về một sự thôi thúc tự giác. Tôi muốn nói đến những ngày lễ kỷ niệm, những cuộc gặp gỡ thể hiện cái sự nổi nênh, bề mặt của phong trào luôn đầy rãy trên truyền hình trực tiếp. Nó được phô diễn bằng sự ồn ào nhưng lại cảm thấy ngày càng ít cái sự sẻ chia. Rất nhiều cuộc biểu dương, vinh danh mang tính hình thức lẫn trong đó có cả sự háo danh.

Từ đó tôi lại liên hệ đến sự giả dối của con người thời nay. Hàng ngày chúng ta gặp quá nhiều sự giả dối: Báo đài đưa tin không thật, nặng về tô vẽ theo một chiều có chủ định trước, những lời hứa hẹn không được thực hiện, những công trình mang dấu ấn đất nước như những dấu hỏi đập vào mắt nhân gian, những đồng tiền mồ hôi nước mắt của người lao động bị tiêu xài vô lối, những cánh đồng bờ xôi ruộng mật biến thành những sân gôn phục vụ cho một số người… Tất cả những điều đó đều liên quan đến sự giả dối của một số người có quyền chức. Sự giả dối đã đến với trường học, nơi đào tạo những chủ nhân tương lai của đất nước mà ta chưa có biện pháp ngăn chặn. Vâng, tôi không muốn nghĩ đến một bức tranh u ám, cũng không hề muốn mang nghĩa cảnh tỉnh, tôi nói những điều đó ra chỉ là để chứng minh sự giả dối đang ở quanh chúng ta, bao bọc chúng ta bằng một sức mạnh vô hình.

Con người cứ như vậy tất dần trở thành lạnh lùng vô cảm trước những sự việc xảy ra trong đời sống. Sự quan tâm đến nhau trở thành hàng xa xỉ. Thói ích kỷ, thói quen xấu được hình thành và được tiếp nhận nhanh chóng đến kỳ lạ. Điều chưa xa ta từng học “sống vì mọi người” được coi như một nguyên tắc sống bỗng dưng trở thành xa lạ. Vậy là chỉ trong một thời gian ngắn mở cửa, cái xã hội mà con người đang mơ ước tiến tới sự hoàn thiện và nhân văn đó tiêu tan nhanh chóng. Sự thỏa mãn cho cá nhân, cho gia đình, cho một nhóm người được coi là “sự thay đổi tất yếu theo thời đại”. Thời đại “cái tôi” vị kỷ lên ngôi.

Nhưng ít người đặt lại vấn đề, vì sao trong xã hội, trong cuộc sống lại có con số đông không sống thật đó. Cùng với những biến đổi của thời cuộc, tôi cho rằng đó là hậu quả được tích tụ của lối tư duy mang nặng tính bao cấp đã ăn sâu vào trong nếp nghĩ và đến nay vẫn chưa được cởi bỏ, chưa có điều kiện cho sự cởi bỏ. Từ cái lười suy nghĩ (bởi bị bao cấp) đến nỗi sợ hãi vô hình mà lại rất hữu hình, nếp sống an phận thủ thường, đèn nhà ai nhà nấy rạng lấn át, đó là tiền đề của sự vô cảm…và thêm nữa, sâu hơn, sự hiểu biết về các quyền làm người còn rất hạn chế, nếu không muốn nói là thiếu hiểu biết. Đó chính là bao cấp trong tư duy, con người chỉ đi nói lại những điều mà có người đã nói.

Nói về sự “suy nghĩ”, có thể hiểu là cái điều mà đa phần nó vẫn còn nằm ở trong đầu mỗi con người. (Đương nhiên là cũng có nhiều suy nghĩ (tư duy) được thể hiện ra ngoài bằng những công việc cụ thể). Nó là một sự riêng rất thiêng liêng của mỗi cá nhân. Bởi sự suy nghĩ trong xã hội ta đến nay vẫn là một lối suy nghĩ mang nặng sự bao cấp cho nên lòng yêu nước, một tình cảm rất thiêng liêng của mỗi con người trước các sự kiện đang diễn ra ngày hôm nay vẫn mang tính bao cấp là một điển hình. Tôi nghĩ về sự phản biện cần phải có để đẩy mạnh sự phát triển của xã hội và lại ngậm ngùi, ngay trong tư duy cũng bị bao cấp thì tìm đâu ra, hi vọng sao có  được sự phản biện để thúc đẩy xã hội tiến lên.

Là một công dân Việt, hơn nữa lại là Đảng viên-những người luôn phải đi tiên phong (con số là ba triệu), có bao giờ chúng ta tự đặt lại một câu hỏi: Phải làm gì trước những hành động gây hấn của Trung Quốc. Tôi đã có một câu trả lời, đã có Đảng và Nhà Nước lo! Đó có phải là sự bao cấp trong tư duy? Nhưng tôi biết đó là câu trả lời chưa thật với những người có suy nghĩ. Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta hãy sống thật với mình đi!

                                                                                      Vinh Anh
                                                                                      13/6/2011

CÁCH MẠNG THÁNG TÁM: KHI TRÍ THỨC DẤN THÂN

Ảnh: Tư liệu

Cách mạng Tháng Tám: Khi trí thức dấn thân

Đoan Trang

Cho đến nay, nhiều tài liệu lịch sử đã khẳng định liên minh công - nông - trí là nền tảng sức mạnh của cách mạng Việt Nam. Nhưng nói như vậy có lẽ chưa đủ để xác nhận vai trò to lớn của lực lượng trí thức Việt Nam, đại diện cho trí tuệ và tinh thần dân tộc của nhân dân trong các cuộc đấu tranh giành độc lập.