Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

CHÙM THƠ VU LAN CỦA TRẦN VŨ LONG


Nhân mùa Vu Lan năm Tân Mão (2011), Nguyễn Xuân Diện - Blog trân trọng giới thiệu 
chùm thơ về mẹ của nhà thơ Trần Vũ Long

Mẹ tập đi


Một đời tần tảo âu lo
Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi
Nghẹn lòng con lệ tràn mi
Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn

Trong nhà nào phải xa gần
Mà chia từng đoạn nghỉ chân cho đều
Bàn tay gầy guộc nhăn nheo
Nuôi con bồng bế chống chèo tháng năm

Lo đi lo đứng lo nằm
Nhường cơm sẻ áo âm thầm cho con
Lo cho con ngủ giấc tròn
Lời ru thuở ấy vẫn còn trong veo

Cuộc đời biết mấy gieo neo
Giờ bàn tay ấy lần theo vách tường
Lòng con khấn vái bốn phương
Mong chân mẹ bước bình thường như xưa.

Mẹ


Như một nén nhang gầy
Cháy hết mình vì con
Mỏi mòn thương dáng mẹ
Có về trong khói hương


                              Vu Lan 2009

Trật khấc


Miếng ăn đầu đời con
dòng sữa mẹ

Miếng ăn cuối đời mẹ
thìa sữa trên tay con

Cho con ăn nước mắt mẹ rơi
cho mẹ ăn nước mắt con dụa dàn

Hai dòng nước mắt
như hai trật khấc đời con

Trật khấc con chào đời
trật khấc… mồ côi

Giữa hai lần trật khấc
tuổi con nhớ
tuồi con mong
tuổi con yêu thương
tuổi hành trang con mang suốt đời mình

Hoá


Này mũ
quần áo
vàng mã
con đốt
thành nỗi đau

Tình yêu
lời ru
lệ rơi
tìm về
mẹ

Con đi qua
buồn vui
dại khôn
chưa hết lời mẹ dặn

Trước cuộc đời
thấy mình như đứa trẻ
trước tình mẹ
con vẫn là trắng trong

Mẹ nhẹ nhàng mây khói
để chiều nay
con như hoá tro tàn


Ru mẹ


Những cánh đào rơi vào tuổi mồ côi
con lặng hát ru mẹ
mỏng mảnh những cánh hoa ru mẹ

À ơi
bầu vú
nụ cười

À ơi
tình yêu
nước mắt

À ơi
tóc trắng
vai gầy

À ơi
buồn thương
hạnh phúc

À ơi
à à ơi

Cái giường
cái tủ
chừng muốn ru mẹ
à à ơi

Cả một mùa xuân ru mẹ đêm nay
những nụ đào chớm nở
những cánh đào
                             rơi
                                     rơi
                                            rơi
À à ơi

Câu hát một thuở mẹ ru
con vẫn mang chặn bề giông bão

À à ơi

_______________

Nguyễn Xuân Diện - Blog kính mời chư vị đọc chùm bài về Vu lan tại đây.


VẦNG TRĂNG THÁNG BẢY - Tạp văn của Đàm Lan

Vầng trăng tháng bảy
Tạp văn của Đàm Lan

Vầng trăng tháng bảy có thể không khác lắm về độ tròn độ sáng với vầng trăng của các tháng khác. Nhưng trăng tháng bảy mang một ý nghĩa khác, một ý nghĩa rất đặc biệt và thiêng liêng.

Vâng trăng tự thuở nào đã được chọn làm biểu tượng của tình mẹ. Tháng bảy là tháng Vu Lan, cũng là tháng mà người ta nhắc nhiều đến tình mẹ. Nhưng đúng nghĩa của Vu Lan là lễ Tứ Ân Phụ Mẫu. Là sự tôn tưởng cả hai đấng sinh thành. Cha và mẹ, xét cho kỹ đều có trọng lượng ngang nhau. Thiếu một trong hai đều là sự bất hạnh. Nhưng cứ nói đến công sinh dưỡng, nói đến tình cảm gia đình là người ta hay nói về người mẹ. Bởi gần như mẫu số chung của những người mẹ là yêu thương, chăm sóc, tận tuỵ hy sinh, cần mẫn chịu khó chịu khổ. Bởi ngoài công cuộc vượt cạn đau đớn và đầy sinh tử, người mẹ luôn là người phải lo toan hàng nghìn thứ việc vặt vãnh, những thứ việc gắn liền với sinh hoạt của con cái gia đình hàng ngày, chính vì vậy mà cái tiếng gọi “má ơi, mẹ ơi” nhiều hơn ba ơi, và cũng chính vì vậy mà những đứa con cảm giác sự hiện diện của người mẹ trong đời nhiều hơn, gắn bó hơn người cha. Và cũng lại bởi mẫu số chung là cách hành xử của người mẹ hiền hoà thân thiết gần gũi mềm mại hơn người cha. Nhưng mẫu số chung không là tất cả. Vẫn có những khác biệt, vẫn có những người cha hiền hoà thương thiết dịu dàng và chăm sóc con cái cực kỳ tốt, cũng có những người mẹ nóng nảy hấp tấp vị kỷ mà gay gắt hay bỏ bê con cái. Cặp từ kép “Tính cách” có nghĩa tính thế nào thì cách thế ấy. Phụ nữ ngày nay cũng đa chiều xã hội, nên bớt dần sự ẩn nhẫn lặng lẽ và chỉ biết chu toàn một bề trong gia đình, điều này cũng chi phối khá nhiều trong hành xử. Cách thương và chăm lo cho con cái gia đình cũng có khác. Rất ít người biết đến sự chừng mực và đúng cách. Khi luôn để mắt theo những cao trào xã hội, thì lề lối giáo dục con cái cũng biến chuyển theo lăng kính thời đại. Có lẽ ai đó đang nói mình lạc đề. Bởi mục đích của sự tôn tưởng Vu Lan thường dành cho những bậc cao niên hay đã khuất. Không phải đâu. Bởi sự liên kết rất chặt chẽ giữa hôm nay và ngày mai. Những đúa con cho dù thời đại nào cũng phải lớn lên trong sự chăm sóc dạy dỗ của cha mẹ. Và tình cảm có được xem trọng và bền bỉ cũng phải nhờ vào sự gắn bó mật thiết này. Có nhiều than phiền rằng lớp trẻ hôm nay không để tâm đến tình cảm gia đình. Cái chính là bắt nguồn từ cách mà cha mẹ chúng đối xử với chúng. Xã hội ngày càng phức tạp, càng nảy sinh những yếu tố quan ngại với sự non nớt của lớp trẻ, thì lại càng cần lắm cách hành xử của những người làm cha mẹ để tạo bến bờ, bệ phóng vững vàng cho con, và cũng là xây đắp nền móng tình cảm gia đình tốt đẹp. Có một thực trạng đáng ngại đã nảy ra từ rất lâu, đó là sự tranh thủ lôi kéo tình cảm con cái về phe người nắm cán cân kinh tế trong gia đình, dù là cha hay mẹ, nhất là đối với những người mẹ hãnh tiến, có phần nào vị thế trong xã hội, muốn được chứng tỏ mình là người quan trọng, mà không biết rằng sự tác động phản cảm này sẽ làm thui chột tình cảm tự nhiên của con cái, đồng thời phá hỏng cả những hành vi tư tưởng đạo đức căn bản của một con người. Sự chung tay của cả cha và mẹ luôn luôn là sự cần thiết, sự điều phối giao hoà tình cảm giữa cha mẹ và con cái luôn luôn là sự cần thiết. Cần thiết hơn là phải tạo được cho con cái niềm tin và sự tôn trọng yêu kính cả cha lẫn mẹ. Con trẻ ngày nay được hấp thụ nhiều phong cách sống đa dạng, phi truyền thống, nên sự củng cố tâm lý, giữ gìn căn cốt nhân cách rất cần sự nhận thức đúng đắn của cha mẹ. Sự giáo dục tâm lý rất quan trọng, rất quan trọng so với hành động va đập thể xác. Và cũng chính những buổi chuyện trò thân mật cởi mở và đồng cảm lại là những lúc cha mẹ và con cái thân thiết hơn bao giờ hết. Tình cảm cũng được nhân lên rất nhiều, góp phần không nhỏ cho con trẻ có thêm sức đề kháng với cuộc sống đa phức hôm nay.

Vầng trăng tháng bảy sẽ còn luôn sáng trong suốt nghìn nghìn năm sau nữa, những ý nghĩa của nó có còn thiêng liêng trân trọng lâu bền hay không là phụ thuộc hoàn toàn vào sự gìn giữ bồi đắp từ các thế hệ hôm nay cho ngày mai. Và có lẽ cũng không thừa nếu thêm một lần khuyến nghị, rằng: Những người làm con hôm nay hãy đủ suy nghĩ để hiểu rằng mẹ cha không cần sự hiếu thảo của các con khi đã trở thành một ảo ảnh khói hương, mà ngay trong lúc này đây, cần lắm sự yêu kính tôn trọng, chăm lo và ần cần kề cận. Con người ta ở đời lãi lớn nhất là niềm vui, và niềm vui lớn nhất với các bậc cha mẹ là được nhận sự hiếu kính của các con mà mình đã dốc cả một cuộc đời vun đắp.

Hãy để Vầng Trăng Tháng Bảy không chỉ sáng mãi trên bầu trời mà sáng mãi trong lòng mỗi con người hôm nay.

                                                                             ĐÀM LAN
                                                    (Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT
                                                                 Email : damlanbanme@yahoo.com.vn
                                                                 ĐT     :  0985183225)
_________________

Nguyễn Xuân Diện - Blog kính mời chư vị đọc chùm bài về Vu lan tại đây.

LỄ VU LAN, NHỚ MẸ


Lễ vu lan, nhớ Mẹ
Phùng Hoàng Anh

Mỗi chúng ta sinh ra, trưởng thành, tuổi già đến, bệnh tật rình rập, rồi cái chết đón chúng ta trở về  cõi vĩnh hằng, trở về với đất mẹ, trở về với cát bụi, đó là một qui luật bất biến của tạo hóa. Ai cũng phải vui vẻ đón nhận qui luật ấy một cách tự nhiên.

Từ ngày mẹ tôi mất đến nay, thỉnh thoảng về thăm nghĩa trang, viếng mộ mẹ, tôi thấy có quá nhiều những ngôi mộ mới, hoa vẫn còn tươi, hỏi ra mới biết toàn là những người con của làng vừa mới ra đi. Sự ra đi của mỗi người đều có nguyên nhân khác nhau, người trẻ tuổi thì mất do tai nạn giao thông, người trung niên thì do uống quá nhiều rượu dẫn đến ung thư gan, những người khác đều mắc chứng bệnh ung thư, sau cái mất của mẹ, tôi liệt kê những người đã khuất sau mẹ, rất nhiều người bằng tuổi mẹ, dưới tuổi mẹ và trên tuổi mẹ một chút đều ra đi do chứng bệnh ung thư quái ác hoành hành. Xã hội ngày càng phát triển, kinh tế khấm khá hơn trước, đời sống sung túc hơn trước, tuổi thọ gia tăng hơn trước, dân số Việt Nam đang già đi. Đó là điều mừng hơn ông cha ta ngày xưa, các cụ đến tuổi 50 là làm lễ ra đình, nhưng bây giờ 60 tuổi mới nghỉ hưu theo chế độ, 70 tuổi  mới gọi là chớm già, 80 tuổi bắt đầu già, 90 tuổi mới là coi là già thực sự. Trong những năm gần đây, số người đã ra đi ở làng tôi có tuổi đời còn rất trẻ, họ vẫn còn đang trong độ tuổi lao động ở thôn quê, một số thoát ly thì vẫn còn đương tại chức, nhưng cái chết thì đều chung một thứ bệnh, ấy là bệnh ung thư.